Sau khi trở lại công ty, Phó Thời lật xem tập tài liệu mà Hoàng Du đã chuẩn bị sẵn.
Hoàng trợ lý đứng ở bên cạnh, trong lòng có chút lo lắng vì đã đọc qua tài liệu ấy. Anh ta dè dặt nói: "Phó tổng, bên phía Phương Ô kia..."
"Cứ theo như cũ mà làm." Phó Thời bình tĩnh đáp, không biểu lộ gì thêm. Đợi Hoàng Du ra ngoài rồi, anh mới lấy điện thoại ra, tìm đến trang trò chuyện với Tạ Ly.
Ngón tay Phó Thời khẽ gõ màn hình, bắt đầu nhắn tin cho vợ mình.
"Chân em đỡ đau chưa?"
Dĩ nhiên là không nhận được phản hồi ngay. Phó Thời cũng đã quen với việc này. Anh cố gắng ép bản thân tiếp tục xử lý công việc, nhưng trong lòng không sao tĩnh lại được.
Lần nữa cầm điện thoại lên, vẫn không thấy Tạ Ly trả lời.
Phó Thời thở dài, tiếp tục gửi một tin nhắn nữa.
"Buổi tối có muốn anh đến đón em không?"
Lại rơi vào khoảng không vô tận.
Anh đắn đo một hồi, cố gắng kiểm soát bản thân không nhắn quá nhiều để tránh phiền hà người khác.
Thời gian trôi qua, nhìn vào trang trò chuyện chỉ thấy mình đơn phương gửi tin, cuối cùng Phó Thời tắt màn hình điện thoại, dựa người vào ghế, tay xoa trán, cố nén lại những cảm xúc không vui.
Loại tâm trạng này... đã rất lâu rồi anh chưa từng trải qua, lâu đến mức anh gần như quên mất, bản thân từng không phải lúc nào cũng điềm tĩnh thế này.
Bị bỏ lơ một hồi lâu, anh muốn tiếp tục nhắn hay gọi hẳn cho cô, nhưng sợ làm cô thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751633/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.