"Tôi nói với Tạ Ly là sẽ bảo cậu gọi cho sếp của cô ấy rồi." Ngày hôm sau, Hoàng Du nhận được lời căn dặn của sếp mình: "Đừng để cho Tạ Ly biết. Còn nữa, nhớ nói một tiếng với bên Phương Ô."
Trợ lý Hoàng vội vàng đáp lời, đảm bảo với sếp rằng sẽ không có sơ suất.
Ngày nào cũng hóng những chuyện bí mật như thế này mà chẳng có ai để tâm sự, anh ta thực sự thấy bứt rứt lắm rồi.
"Vậy..." Trợ lý Hoàng tò mò, cũng có phần lo lắng hỏi thêm, "Nếu bên đó cũng có ý bảo cậu ta quay lại, mình có nên ngăn không ạ?"
"Không cần."
Thực ra Phó Thời cũng không thực sự muốn đẩy Chung Tu Minh ra khỏi công ty.
Anh nhìn đồng hồ, thấy thời gian cũng hợp lý rồi, mới lấy điện thoại ra.
Ngón tay anh dừng lại trên tên Tạ Ly, sau đó liếc nhìn trợ lý Hoàng vẫn còn đứng trong phòng.
Trợ lý Hoàng mãi suy nghĩ đến chuyện hóng hớt mà hơi lơ đễnh. Anh ta sực tỉnh rồi liền vội nói: "Vậy nếu không còn gì, tôi xin phép ra ngoài."
"Ừ."
Khi thấy cửa phòng đã đóng, Phó Thời mới cúi xuống và gọi điện cho Tạ Ly.
Lần này không cần đợi lâu, Tạ Ly nhanh chóng bắt máy.
"Phó Thời?"
Lúc đầu, bên kia đầu dây còn hơi ồn ào, nhưng sau đó nhanh chóng trở nên yên tĩnh. Hẳn là cô đã tìm chỗ vắng hơn.
"Em đang bận à?" Phó Thời hỏi.
"Không bận."
Phó Thời không vòng vo mà vào thẳng vấn đề: "Chuyện em nói hôm qua, anh bảo trợ lý Hoàng hỏi qua rồi."
Dù chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751637/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.