Vì Phó Thời, Tạ Ly gần như không có bạn bè.
Ngoại trừ Trình Mộ Tiêu.
Trình Mộ Tiêu cũng quen biết Phó Thời.
Nói chính xác hơn, người lớn hai nhà quen nhau, nên đám trẻ con cũng có giao thiệp. Ngay cả Tạ Ly trước đây cũng từng gặp Trình Mộ Tiêu vài lần.
Chỉ là Phó Thời và Trình Mộ Tiêu không hợp nhau, Tạ Ly cũng chẳng nói chuyện với cô ấy được mấy câu.
Cho đến khi hai người lên lớp ba tiểu học và trở thành bạn, quá trình kết bạn cũng chẳng có gì ly kỳ, bởi vì kỳ học đó họ ngồi cùng bàn.
Tình bạn giữa các cô bé không phức tạp như vậy, vì thích nhau nên trở thành bạn chơi chung.
Phó Thời vốn đã không vui vì chuyện này, bây giờ nghe nói hai người còn hẹn nhau đi chơi cuối tuần, lại càng không thoải mái hơn.
Tạ Ly hôm nay làm bài tập của mình còn có thể hoàn thành, nhưng thêm bài của cậu vào thì không thể nào xong được, huống hồ còn phải bắt chước chữ viết của cậu.
Đến tối vẫn chưa làm xong, Phó Thời liền đuổi cô đi.
"Cậu mau ra ngoài đi, tôi muốn ngủ rồi."
Tạ Ly vừa nghe cậu thúc giục, vừa cố viết thêm mấy chữ. Cô cũng biết còn rất nhiều bài chưa làm xong, nhưng đã hẹn với Trình Mộ Tiêu ngày mai đi chơi.
Trong lòng cô lo lắng lắm, bèn năn nỉ Phó Thời:
"Hay là mình mang bài về phòng làm xong tối nay nhé?"
Nghe đến đó, Phó Thời lập tức đè tay lên quyển bài tập: "Không được, ngày mai đến làm tiếp."
Tạ Ly không hiểu, Phó Thời
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751645/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.