Năm hai người học lớp 8, Hứa Tử Câm qua đời.
Hứa Tử Câm mắc bệnh tim, sức khỏe vốn không tốt, lại càng không chịu nổi những k.ích th.ích, đó cũng là lý do Phó Thời luôn tỏ ra dè dặt khi đứng trước bà.
Thế nhưng bà không mất vì bệnh, mà là do tai nạn giao thông.
Khi đứng trước linh đường của dì Hứa, Tạ Ly vẫn ngây người, nhìn chằm chằm vào bức ảnh đen trắng phúc hậu của bà mà chưa thể hoàn hồn.
Sự chia ly thực sự không bao giờ có bất kỳ dấu hiệu hay sự chuẩn bị nào, đến bất ngờ khiến người ta không kịp trở tay.
Rõ ràng chỉ mới ngày hôm trước tai nạn, dì còn nắm tay cô, thay cho cô bộ quần áo xinh đẹp, rồi dịu dàng mỉm cười khen ngợi: "A Ly của chúng ta thật xinh đẹp, càng lớn càng ra dáng thiếu nữ."
Nói rồi lại nhìn về phía người bên cạnh: "Phó Thời, có phải không?"
Phó Thời ban đầu còn nhìn sang phía này, nhưng khi bất ngờ bị gọi tên thì lập tức quay ánh mắt đi, lầm bầm vài tiếng: "Con vịt xấu xí thì có đẹp thế nào..."
Chưa nói hết câu, trên đầu đã bị Hứa Tử Câm đập một cái: "Được rồi, cái miệng này tốt nhất nên ngậm lại."
...
Rõ ràng ngày hôm trước, bà vẫn còn tươi cười với cô, còn nói rằng khi nào nghỉ sẽ dẫn cả hai đi du lịch...
Tầm nhìn của Tạ Ly dần trở nên mờ nhòe.
Cô cuống quýt cúi đầu, những giọt nước mắt rơi xuống nền đất lạnh.
Cơn đau tê liệt vì không thể tin nổi, bắt đầu gặm nhấm trái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751646/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.