Tạ Ly hơi khó khăn trong việc dậy sớm.
Lên xe rồi mà cô vẫn che miệng ngáp nhỏ. Phó Thời mở cửa ghế phụ cho cô, cô không nghĩ ngợi gì đã ngồi vào.
Đến khi thấy Phó Thời ngồi vào ghế lái, bộ não còn ngái ngủ của cô lập tức tỉnh táo, cả người cũng ngồi thẳng hơn.
"Em không phải còn buồn ngủ sao?" Phó Thời dường như không nhận ra sự căng thẳng của cô. "Hay là ngủ thêm chút nữa, đến nơi anh sẽ gọi."
Ngủ được mới lạ! Tạ Ly siết chặt dây an toàn: "Bây giờ còn sớm mà, hay là anh về ngủ đi, để tài xế chở em cũng được." Cô nhớ rõ, Phó Thời chỉ mới lấy bằng lái mùa hè vừa rồi. Ánh mắt anh lướt qua cô. "Không tin anh à?" Một tay Phó Thời rời vô lăng, ngó ra sau rồi nhẹ nhàng lùi xe ra chỉ bằng một tay. Đáng tiếc, Tạ Ly chẳng thấy ấn tượng chút nào, ngược lại, cô sợ đến mức lập tức nắm lấy tay anh, đặt lại trên vô lăng. "Nếu anh đã muốn lái, thì nghiêm túc mà lái đi." Phương pháp tỉnh ngủ này quả thực hiệu quả, chưa bao giờ buổi sáng cô tỉnh táo đến thế. Phó Thời không được cô tin tưởng, nhìn thẳng về phía trước, hai tay ngoan ngoãn giữ lấy vô lăng. Chỉ có ngón tay giữa gõ nhẹ lên đó, để lộ tâm trạng khá tốt của anh. Mặc dù thường xuyên nắm tay cô, nhưng cảm giác chủ động nắm tay và được cô nắm lấy là hoàn toàn khác nhau. "Em đừng lo." Phó Thời mím môi. Có Tạ Ly ở đây, anh sẽ cẩn thận hơn bất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751687/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.