"Em..." Tạ Ly vừa mở miệng, định nói gì đó để giải thích, nhưng lời vừa thốt ra đã nghẹn lại. Đến khi cất giọng lần nữa, cô đã đổi cách xưng hô: "Phó Thời, chuyện của tôi... đã không còn liên quan gì đến anh nữa rồi."
Ánh mắt người đàn ông lập tức đỏ ngầu như nhuộm máu.
"Không liên quan đến anh?" Anh nghiến răng, từng chữ tuôn ra đều lạnh băng, uất hận như thể có thể đóng băng cả không khí xung quanh: "Tạ Ly, em tưởng là anh muốn thế à? Là không liên quan đến anh? Em có biết không, anh thà chưa từng gặp em, chưa từng quen em, thậm chí em chưa từng tồn tại, thì chắc giờ này anh sống vui vẻ biết bao!"
Anh giận đến phát điên, mà mỗi lần điên lên là lại bắt đầu nói năng lung tung. Có thể là lời nói bốc đồng, nhưng lọt vào tai Tạ Ly, lại chẳng khác nào tiếng lòng phơi bày.
Mà cô thì hoàn toàn không nghi ngờ. Có lẽ thật sự trong lòng Phó Thời đúng là nghĩ như vậy.
"Ừm." Cô khẽ đáp một tiếng, một tia buồn bã khó gọi thành tên thoáng lướt qua nơi đáy lòng.
Có lẽ vì Tạ Ly cũng nghĩ như vậy.
Nếu không gặp cô, Phó tổng chắc vẫn tiêu sái phong lưu, một đời rực rỡ. Dù là ngắm hoa qua trăm vạn bụi, hay yêu đương mặn nồng với một người duy nhất, cũng đều tốt hơn bây giờ, phải đứng ngoài cửa nhà người khác.
Cô tiếp lời, giọng nói bình tĩnh như đang cố ép cảm xúc xuống đáy: "Giờ vẫn còn kịp. Cuộc đời sau này của anh vẫn còn dài mà."
Tạ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751727/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.