Bế Nguyệt Tu Hoa điện chiếm diện tích cực lớn, quả thực là một toà thiên cung ở chốn nhân gian, các bậc thang cẩm thạch đều chạm trỗ long phụng kéo dài từ hoàng kim đại môn ra ngoài phố lớn. Cái này nếu ở Nhân Gian Giới không được phép rồi, bậc thang cẩm thạch long phụng chỉ có duy nhất hoàng gia mới có thể sử dụng mà thôi.
Ngói lợp lưu ly, cánh cửa hoàng kim phát ra hào quang chói lọi, cung khuyết to lớn khí thế phi phàm, nhưng không có cảm giác bức người. Trước cửa hoàng kim, mười sáu thiếu nữ dung mạo mỹ miều đứng ở hai bên bậc thang cẩm thạch, mỗi bên tám cô, có thể nói tư thái không người nào giống người nào. Có vóc người bốc lửa, có đường cong lả lướt, có thanh tú hoa lệ, có dịu dàng mềm mại, lại có cả vẻ quyến rũ, mị hoặc vô hạn, thái độ hết sức khêu gợi, quả nhiên là mỗi người một vẻ.
" Hắc hắc… Thế nào?" Mập mạp đắc ý cười, nói: " Đây chỉ là những muội muội đón khách mà thôi, giai nhân chân chính còn ở trong điện kia."
Đường đi lót bạch ngọc, cánh cửa bằng hoàng kim, làm nổi bật lên sức sống tràn trề của những thiếu nữ mỹ miều này, phát ra tư thái mị hoặc huyền diệu làm say đắm lòng người, không hổ là cái động tiêu tiền mà mập mạp đã đề cập.
Tiêu Thần cũng phải âm thầm chắc lưỡi, đi theo mập mạp cùng vào trong điện. Bên trong chỉ thấy rường cột chạm trổ xanh vàng rực rỡ. Ở Nhân Gian Giới không thể nào bì kịp, đây quả
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truong-sinh-gioi/746043/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.