Địa điểm mà Nhã Đình chọn khá tốt, những người sống ở khu này đều là cư dân lâu đời, nó cách nhà tôi, nhà của tôi và Ninh Hải, thậm chí là chỗ làm của tôi, đều rất xa, chúng tôi cơ hồ không gặp được người quen thuộc nào. Tôi đóng liền hai tháng tiền thuê, đóng cột tại đây. Vốn dĩ tôi muốn chuyển sang chỗ khác có điều kiện tốt hơn, nhưng Nhã Đình không chịu. Nơi này cũng là nơi cô ấy trưởng thành, cô ấy sợ gặp phải người quen hơn tôi gấp nhiều lần. Khu phố cổ này tuy hỗn tạp nhưng kín đáo, có thể giúp cô ấy cảm thấy an toàn. Tôi hiểu điều này, vì vậy đã không kiên trì đổi chỗ. Sau đó, tôi dẫn Nhã Đình đi mua ít đồ dùng sinh hoạt, cô ấy chẳng mang theo gì ngoài vài bộ đồ để thay. Giống như cô ấy đã nói vậy, chẳng còn gì nữa cả. Tôi chuẩn bị chu toàn tất cả những gì tôi có thể nghĩ ra, còn kiếm vài tấm hình em bé dán lên tường. Nhã Đình nhìn thấy chúng, gương mặt tái nhợt tức thì hiện lên dấu vết hồng hào.
Tôi đã tuân thủ lời hứa, không kể lại chuyện này với Ninh Hải. Mỗi ngày sau khi tan ca, tôi đều sang đây trước, đến khi không còn việc gì thì mới về nhà. Cũng chính vì vậy mà tôi đã từ chối thói quen nếu có thời gian sẽ đến đón tôi tan ca của Ninh Hải. Buổi tối tôi cũng không đi chơi với A Đại và A Tam nữa. Nhã Đình luôn tìm được việc để giữ chân tôi, trì hoãn thời gian về nhà của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truyen-ke-trong-cau-chuyen/2020591/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.