Ngồi lên taxi, nước mắt cuối cùng cũng không cầm được nữa, tôi úp mặt vào hai tay, buông thả cho tiếng khóc của mình. Tôi biết rõ là lần này, cái giá tôi phải trả là lớn đến mức nào, bất luận kết quả thế nào thì tôi cũng không thể quay về nữa. Không thể trở về đây nữa, trở về ngôi nhà chất chứa niềm hạnh phúc lớn nhất đời tôi, tôi đã đánh mất Tiểu Hải, đánh mắt triệt để. Lần này, là Tiểu Hải đã buông tay, tôi không cách nào níu kéo, đây rốt cuộc là cái giá phải trả cho sự vô tri của thời niên thiếu, hay là của sự cho đi trong cố chấp, tôi không còn tâm trí để suy xét.
Vào đến bệnh viện, đóng tiền, làm thủ tục. Tấm thẻ ấy có hơn 32 ngàn, tôi rút ra hết. Sau khi cất kỹ số tiền còn lại, tôi cầm theo biên nhận rồi chạy về phòng phẫu thuật. Đèn cấp cứu vẫn còn sáng, tôi ngồi xuống dãy ghế dài trước cửa phòng, hai tay nâng đầu, im lặng bất động. Tôi không dám tưởng tượng nhỡ Nhã Đình xảy ra chuyện gì, tôi biết phải nói với bố mẹ của cô ấy như thế nào. Cái cảm giác gánh vác một sinh mạng ở trên vai nặng nề lạ thường, nó đè đến tôi không thể chống chịu. Tôi đã mất đi điểm tựa rồi, nếu như nói những ngày tháng qua, tôi có thể kiên trì hoàn toàn là vì Tiểu Hải ở trong lòng tôi, cậu ấy chống đỡ tôi thì bây giờ, điểm tựa này đã mất rồi, tôi thật sự muốn kéo cửa sổ ra và nhảy xuống đường, cứ để mọi thứ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truyen-ke-trong-cau-chuyen/2020593/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.