Tiếng gà gáy đầu tiên vừa vang, trời vẫn còn mờ tối, vạn vật hãy còn ngái ngủ.
Trong tiểu viện sâu nơi núi rừng, có chút động tĩnh truyền ra.
“Một ngày mới… bắt đầu từ buổi sáng…”
Trần Khinh Dao vừa ngáp dài vừa miễn cưỡng ngồi dậy.
Mái tóc rối bù xõa xuống trước mắt, trông chẳng khác gì muốn kể tiếp giấc mộng ngủ thêm năm trăm năm nữa.
Nàng lảo đảo bước xuống giường, vén màn, lần theo chút ánh sáng yếu ớt mò tới chiếc bàn gỗ, rót trà trong ấm rồi hướng vào miệng uống.
Nước sôi để nguội từ đêm qua lạnh buốt, vừa chảy xuống liền khiến nàng tỉnh táo hẳn.
Còn chuyện sáng sớm uống nước lạnh có hại cho sức khỏe hay không, nàng đã chẳng còn hơi đâu mà để tâm.
Kiếp trước, nàng vùng vẫy trong mạt thế hơn mười năm, cuối cùng căn cứ cũng bị tang thi phá hủy. Tưởng chừng chắc chắn bỏ mạng, ai ngờ lại xuyên tới thế giới này, sống lại trong thân thể một tiểu nữ hài.
Tiểu hài tử ấy là con nhà thợ săn, cha mẹ mất sớm, nương nhờ ông ngoại sống qua ngày. Năm nàng mười tuổi, ông lão gặp nạn trong một lần đi săn, chẳng bao lâu cũng qua đời.
Núi sâu hiểm trở, một cô bé nhỏ nhoi làm sao tồn tại? Cuối cùng tiểu cô nương ấy đói khát mà chết, rồi Trần Khinh Dao mới tỉnh lại trong thân thể này.
Nếu chỉ là người thường nếu bị nhốt trong cơ thể một tiểu nữ hài, hẳn đã không sống nổi mấy ngày. May thay nàng có kinh nghiệm sinh tồn từ mạt thế, lại trong tay còn giữ bàn tay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901694/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.