Có thể xử lý được gã áo xám lần này, phần lớn là nhờ vận khí. Đối diện một tu sĩ, nếu không phải đối phương vừa bị trọng thương, lại thêm bất ngờ không phòng bị thì e rằng ngay cả cơ hội chạy trốn Trần Khinh Dao cũng chẳng có.
Nguy hiểm đã được giải trừ, nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời, không dám chần chừ, bước chân càng nhanh xuống núi.
Tuy hôm nay coi như có được chút thu hoạch ngoài ý muốn nhưng gạo với mì vẫn phải mua ở dưới chân núi, bằng không tối nay chắc phải nhịn đói.
Cũng may đoạn đường này là lối đi quen, nếu đổi thành người thường, e rằng hai canh giờ cũng chưa xuống núi được. Nàng chỉ mất nửa thời gian đã tới chân núi.
Một con sông nhỏ uốn lượn theo triền núi chảy ra, bên kia bờ là một ngôi thôn. Những cô gái xinh xắn từng cười chào nàng đều sống ở đó.
Trần Khinh Dao không qua sông, men theo bờ đi tiếp, lại thêm nửa canh giờ, xa xa đã thấy tường thành của trấn.
Đến nơi, nàng mới phát hiện hôm nay đúng dịp phiên chợ lớn tháng năm.
Người khắp bốn phương tụ về, đường phố chen chúc, rộn ràng tiếng rao hàng. Hai bên con đường lát đá xanh, những sạp hàng dựng san sát, tiếng mua bán không ngớt bên tai.
Trần Khinh Dao len lỏi qua đám đông, đi vào hiệu thuốc.
Tiểu nhị trong tiệm là người quen thấy nàng thì lập tức hồ hởi chào hỏi, rồi hướng vào trong gọi lớn: “Chưởng quầy, Trần tiểu ca trên núi Phượng Ngọa tới rồi!”
Lập tức một ông chưởng quầy mập mạp từ trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901695/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.