Tia nắng sớm đầu tiên từ đường chân trời dâng lên, nơi đất trời giao nhau thoáng lóe qua một vệt mây tím.
Trần Khinh Dao ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn đang vận công với Đại Nhật Bất Diệt Kinh. Đám mây tím kia như bị hút vào, hóa thành một luồng sáng từ chân trời bay thẳng đến, nhập vào giữa ấn đường, dừng lại ở đan điền Tử Phủ.
Nàng vận chuyển linh lực một vòng chu thiên rồi chậm rãi mở mắt, phun ra một hơi trọc khí.
Đại Nhật Bất Diệt Kinh nghe tên thôi cũng đoán ra được phải tu luyện nhờ vào sức mạnh mặt trời. Từ nắng sớm, nắng gắt chính ngọ cho đến ánh chiều tà, tất cả đều hữu ích với nàng.
Bản chất mặt trời chính là hỏa, từ khi tu luyện công pháp này, Trần Khinh Dao phát hiện bản thân có thể điều động một chút “Chân Ý Hỏa Dương”. Dù cực kỳ bé nhỏ, chẳng thể so sánh với Chân Hỏa Thái Dương thực sự nhưng để luyện đan, luyện khí sau này thì lại quý như vàng.
Tính ra, đã hai ngày trôi qua kể từ hôm nhặt được người dưới vực sâu. Kẻ kia tuy chưa tỉnh, nhưng ngoại thương hồi phục khá nhanh, chắc chỉ còn là chuyện thời gian.
Chữa ngoại thương coi như trả ơn một mạng, còn nội thương thì… nàng vốn không cần nhúng tay. Huống hồ, trên đầu nàng hiện giờ cũng không có sẵn Hồi Xuân Đan.
Chỉ là, tiện thể rèn tay nghề luyện đan thì cũng tốt thôi. Dù sao đây cũng là “cần câu cơm” của nàng sau này. Nếu luyện thành công coi như cứu luôn hắn không thì cũng chẳng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901697/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.