Ngày hôm sau, Tần Hữu Phong mới từ phòng trong đi ra, nội thương đã khỏi hẳn trên mặt đầy huyết sắc, thần thái tràn đầy sức sống.
“Tiền bối cảm thấy thế nào rồi?” Trần Khinh Dao hỏi bởi nàng tự tay luyện đan dược cho ông, tất nhiên phải biết hiệu quả ra sao.
“Quả không hổ là thánh dược,” Tần Hữu Phong khen ngợi “Không chỉ chữa lành thương thế, thực lực cũng khôi phục đến mức đỉnh cao.”
Trần Khinh Dao cười đáp: “Chúc mừng tiền bối.”
Tần Hữu Phong vui mừng trong lòng nhưng vì tự tôn đã nhiều năm, lại nhận quà từ tiểu bối, ông cũng có chút ngại ngùng. Nên sau khi tìm trong kho chứa nhiều năm, ông lấy ra một khối đá lớn để tặng cho hai người.
Khối đá màu nâu đất, điểm xuyết vài hoa văn nâu đỏ, tuy không lớn nhưng cực kỳ nặng khi Tần Hữu Phong đặt xuống đất, mặt đất còn hơi rung.
Ông nói: “Khối đá này ta phát hiện nhiều năm trước, khi cùng người đi qua biển Vô Tận, trong bụng một loài hải thú. Thoạt nhìn tưởng là khoáng thạch nhưng trọng lượng rất nặng. Ta đã từng tính chế tạo thành binh khí nhưng bất luận thợ nào cũng không thể luyện được. Ta đoán, đây không phải vật ở nơi này.”
Tiêu Tấn nghe vậy, bất ngờ hỏi:“Ngoại tổ phụ từng đi qua biển Vô Tận sao?”
Trần Khinh Dao cũng hơi tò mò. Ngoài Tiêu Tấn, nàng chỉ từng nghe người khác nhắc đến nơi này.
Tần Hữu Phong cười:“Đi qua thì không hiếm, Vô Tận hải vực tuy bí ẩn nhưng vẫn có người biết đến. Nơi đó có thử thách về thời vận và tâm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901711/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.