Tiêu Tấn thấy Trần Khinh Dao trợn mắt, liền biết nàng tâm đã động, bất đắc dĩ cười nói: “A Dao, để ta lo đi thôi.”
Trần Khinh Dao như không có gì mà dặn dò hắn: “Đem người chế phục xong là được, muốn sát muốn xẻo thì việc cửa hàng bạc đó tự xử lý.”
“Hảo.” Tiêu Tấn gật đầu, nhấc màn xe nhảy xuống.
Trong rừng, hai bên người tạm thời dừng tay, một mặt đề phòng nhau, một mặt chăm chú quan sát bên này.
Thấy trên xe quả nhiên có người xuống, thiếu chủ Thịnh Xương cửa hàng bạc ban đầu rất vui mừng nhưng khi thấy rõ là một thiếu niên tuấn mỹ tái nhợt, lập tức mặt đầy thất vọng.
Một phe đối phương khinh bỉ cười: “Ma ốm cũng dám xen vào chuyện người khác, tiểu tử, hôm nay mày đến mà không về được đâu!”
Thiếu chủ Thịnh Xương, Tôn Nguyên Bảo bị đánh thương ngã một bên, tuy thất vọng nhưng cũng không muốn người khác chết, vội vàng nhắc nhở: “Mấy người này võ công cao cường, thiếu hiệp chỉ sợ không phải đối thủ, vẫn nên rời đi đi!”
“Chậm rồi ! Hôm nay ta bắt ngươi khai đao thấy huyết, ha ha ha!”
Lập tức hai người đối phương cười tợn, nhào tới, ban đầu mục tiêu là một bên đã mất sức chống đỡ, giờ dễ dàng bị dồn tới còn chưa kịp phản kháng, trước đó còn muốn hại tiểu tử này, giờ bọn họ tự chuốc lấy thảm cảnh.
Hai người tiến tới rào rạt như mãnh hổ phác thỏ, trên mặt mang tàn nhẫn cười, tưởng sẽ dễ dàng hạ gục thiếu niên da trắng non nớt.
Tiêu Tấn động tác không nhanh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901712/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.