Sau lần trò chuyện hôm đó, Tiêu Tấn đã trở lại bình thường.
Có linh châu treo trên đầu, lại thêm mấy loại tài liệu trận pháp khác mà Trần Khinh Dao tìm được, nàng liền bố trí một trận pháp hạ nhiệt ngay trên xe lừa. Thế là hai người, thêm một con lừa và một con khỉ, lại tiếp tục ung dung lên đường.
Mấy ngày sau, bọn họ đến một tòa thành biên giới. Tiêu Tấn nói, chỉ cần qua khỏi thành này thì đã không còn là lãnh thổ Đại Yến nữa, mà thuộc về nước láng giềng - Sở quốc.
Chẳng qua, Yến và Sở hai nước vốn giao thương qua lại rất nhiều, phong tục tập quán cũng chẳng khác nhau bao nhiêu. Người dân hai bên còn thường qua lại, cưới gả nên hiếm khi phát sinh mâu thuẫn.
Biên thành tuy không lớn, nhưng cư dân trong thành lại rất đông. Trên phố xá tấp nập, ngoài hàng hóa hai nước Yến – Sở, còn có không ít sản phẩm đến từ những quốc gia khác. Thương nhân tứ xứ tụ hội, giao dịch rôm rả, tin tức cũng vì thế mà đặc biệt linh thông.
Trần Khinh Dao và Tiêu Tấn chọn một khách đ**m nghỉ ngơi. Sau khi dọn dẹp, cả hai xuống lầu dùng cơm chiều.
Đúng lúc cơm tối, đại sảnh chật kín khách, chỉ còn lại bàn của hai thương nhân. Họ đành ngồi ghép vào.
Hai thương nhân kia vừa ngồi xuống đã thao thao bất tuyệt, từ chuyện hàng hóa phẩm chất, giá cả, đường sá xa gần, cho đến nạn cướp bóc rồi cuối cùng lạc sang chuyện giang hồ.
Gã thương nhân hơi béo nói: “Hôm qua ta gặp một người đồng hành
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901715/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.