Một lát sau, trong xe lừa mới lại vang lên âm thanh.
Tiêu Tấn hơi cứng đờ, gượng cười nói: “A Dao, ta vừa rồi hình như nghe nhầm cái gì?”
Trần Khinh Dao bất lực: “Ta thấy ngươi hẳn là còn chưa tới cái tuổi lẩm cẩm đâu.”
Biết nàng là nữ rồi, lại khó tiếp nhận đến vậy sao?
Nàng cũng đâu cố tình giấu giếm hắn, lúc trước chọn cải nam trang chỉ vì một cô gái đơn độc sinh hoạt bên ngoài không an toàn. Về sau không đổi lại nữ trang, hoàn toàn chỉ vì tiện đường mà thôi.
Tiêu Tấn nghĩ nàng không vui nên vội vã nói: “Không… Chỉ là có chút đột ngột thôi.”
“Từ từ quen rồi sẽ thấy quen, tới lúc đó thì chẳng còn gì đột ngột nữa.” Trần Khinh Dao phẩy tay, dừng câu chuyện này lại rồi bắt đầu nhập tĩnh tu luyện.
Trong đan điền nàng hiện đã có hai mươi mốt luồng linh khí xoáy mà muốn đạt tới Luyện Khí tầng năm viên mãn thì cần ba mươi hai luồng vẫn còn cách khá xa.
Càng về sau, cảnh giới càng khó tăng nhưng thứ nàng theo đuổi vốn chưa từng là tốc độ. Dù là Luyện Khí tầng một hay Luyện Khí tầng năm, nàng đều làm đâu chắc đấy, đặt nền tảng vững vàng.
Từ đó về sau, tuy Tiêu Tấn không biểu hiện gì lạ nhưng rõ ràng trở nên câu nệ hơn trước.
Xe lừa vốn không rộng rãi, thường ngày hai người cùng ngồi bên trong, giữa họ chỉ còn khoảng cách một bàn tay. Thế mà hiện tại, Tiêu Tấn lại cố tình dịch ra xa thêm một bàn tay như vậy cho dù có động tác hơi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901714/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.