Trần Khinh Dao cuối cùng vẫn phải móc ra một nắm linh thạch, nhét cho cái “chuyển chết hồi sinh” kia.
Không còn cách nào khác, cái tiểu gia hỏa này dám ném bỏ một trong hai phiến lá quý giá của mình chỉ để được ăn, đúng là một kẻ tàn nhẫn. Nếu giờ nàng không cho nó chút gì, thật sự có khả năng nó liền “ngỏm củ tỏi” ra trước mặt nàng mất.
Còn phiến lá đã rơi xuống kia, tất nhiên nàng cẩn thận cất giữ kỹ lưỡng.
Bên kia, cổ thụ thì bị cái cây nhỏ gào thét ấy hành hạ đến nửa cái mạng già cũng muốn rớt ra. Rốt cuộc, sau khi nghe rõ ràng ý tứ trong tiếng gào của “tiểu tể tử”, nó mới hiểu ra, hóa ra, mỗi ngày nó kêu la inh ỏi như vậy, chỉ là vì muốn tìm đồng bạn.
Nghe xong, Trần Khinh Dao cũng nghẹn lời. Vùng phụ cận này đều là nơi phàm nhân sinh hoạt, linh khí vốn đã loãng, yêu thú còn hiếm, chứ đừng nói gì đến tinh tộc vốn vô cùng hiếm thấy. Tuy rằng không biết cây non này vì sao lại mọc ra ở đây, nhưng chắc chắn chung quanh không hề có đồng loại nào.
Nàng thầm nghĩ, chỉ sợ nó còn tiếp tục kêu loạn, cuối cùng sẽ chẳng gọi được đồng bạn, mà lại rước tới một đám tu sĩ nhân tộc nghe không thuận tai, quyết định “trừ hại vì dân” thì khốn.
“Tiểu nha đầu, ngươi có thể để nó ở lại đây. Nếu chỗ khác ngươi không trồng nó, lão phu cố mà chia cho nó nửa phần linh thổ, xem như thay ngươi chăm sóc tiểu tể tử này.” Cổ thụ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901807/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.