Trần Khinh Dao cùng Tiêu Tấn vốn dung mạo xuất chúng, nay lại ngồi ở bàn dành cho khách quý, khiến bất kể là người nhà tân lang hay khách khứa đều len lén đánh giá bọn họ.
Không ít người trong lòng nghi hoặc từ khi nào Vân Tùng Thành lại xuất hiện những nhân vật xuất sắc đến vậy?
Tiêu Tấn vốn dĩ luôn coi những ánh mắt dò xét như không hề tồn tại. Người không liên quan, dù có phơi thây ngay trước mặt, hắn cũng sẽ chẳng buồn chớp mắt.
Thế nhưng, từ khoảnh khắc hắn bất ngờ nắm lấy bàn tay Trần Khinh Dao, hắn liền cảm thấy mọi ánh mắt dường như lập tức có sức nặng, như từng mũi kim châm đâm vào lưng.
Đồng hành nhiều năm, Trần Khinh Dao đối với hắn coi như hiểu khá rõ. Nàng biết, người này tuy khi giết địch thì tàn nhẫn vô cùng nhưng trong một số chuyện lại cực kỳ bảo thủ, thậm chí có thể nói là ngượng ngùng. Dưới cái nhìn chăm chú của đám đông, chỉ một cái nắm tay cũng đủ khiến hắn cảm thấy không được tự nhiên.
Vì thế nàng khẽ động, muốn rút tay về. Nhưng vừa mới khẽ nhúc nhích, bàn tay kia đã lập tức siết chặt.
Trần Khinh Dao hơi ngoài ý muốn, ngẩng mắt nhìn hắn.
Chỉ thấy Tiêu Tấn dường như hoàn toàn không phát giác, vẫn hết sức chăm chú nhìn đôi tân nhân hành lễ, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt.
Nếu không phải lòng bàn tay hắn đang từ từ rịn mồ hôi, Trần Khinh Dao thật sự đã nghĩ hắn biểu hiện ra ngoài trấn định đến tự nhiên.
Vốn dĩ, nàng chỉ muốn trêu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901808/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.