Dựa vào việc tìm ra trận bàn cùng pháp khí, Trần Khinh Dao và Tiêu Tấn đã phải gồng mình suốt một đoạn thời gian không ngắn.
Trong thông đạo chẳng có ban ngày hay ban đêm, lúc đầu còn có thể tính được đã đi bao lâu, nhưng về sau cả hai đều không còn tinh lực để để tâm. Mỗi khi muốn biết đại khái đã đi được bao xa, Trần Khinh Dao lại dùng trường thương đâm một con tiểu quái vật, rồi dựa vào kích cỡ cái đầu của nó để phán đoán.
“Chàng xem này, đầu của nó lại biến thành chỉ to bằng đầu người thôi kìa!” Nàng giơ cây thương, gương mặt tái nhợt lại treo lên nụ cười rạng rỡ.
Lần trước, khi đâm phải loại quái vật cao bằng người, bọn họ mới chỉ tiến vào thông đạo khoảng ba canh giờ. Nói cách khác, nếu không đoán sai, chỉ cần thêm ba canh giờ nữa là có thể rời khỏi nơi quỷ quái này.
Trần Khinh Dao nhìn sang Tiêu Tấn, nửa bên thân hình của hắn máu thịt đã mơ hồ, đó là vết thương từ lần trước khi hấp thu linh nguyên. Cái trận bàn cuối cùng trên đường bị hỏng, hắn ôm nàng vào ngực, gánh lấy toàn bộ công kích của quái vật. Dù chỉ trong chớp mắt, hắn liền vận linh lực dựng lên phòng ngự nhưng mảng lớn máu thịt vẫn bị xé rách.
Tuy đã uống đan dược chữa thương nhưng trên đường đi cả hai dùng thuốc quá nhiều, dược tính chồng chất trong kinh mạch, hầu như vô pháp luyện hóa. Trừ phi có thể tìm nơi an tĩnh để đả tọa tu luyện, bằng không đan dược ngắn hạn chẳng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901814/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.