May mắn thay, cảnh bốn vị đạo quân cùng lúc xông ra vây công sư tổ như Trần Khinh Dao lo lắng rốt cuộc không xảy ra. Không rõ là mấy vị đại năng kia đang bế quan, hay đơn giản giả vờ mắt điếc tai ngơ, cuối cùng chỉ có một người xuất hiện.
“Hửm, Lăng Sương! Hai trăm năm không gặp, ngươi thế mà đã leo lên ghế chưởng môn? Hay là Tiên Kiếm Tông không còn ai xài được nữa?” Vừa thấy người tới, Huyền Thanh đạo quân liền cao giọng trêu chọc.
Trần Khinh Dao chỉ biết âm thầm thở dài. Với cái giọng này, bảo là đến thăm hỏi chứ không phải tới kiếm chuyện, ai mà tin cho được?
Vị Lăng Sương đạo quân này khí chất văn nhã, nhìn chẳng giống kiếm tu chút nào. Nghe vậy, ông chỉ mỉm cười, đáp: “Cũng tạm coi là vậy. Hai trăm năm không gặp, Huyền Thanh à, ngươi cuối cùng cũng học được lễ nghi, còn biết viết bái thiếp? Tiến bộ này so với con tọa kỵ của ta còn đáng mừng hơn.”
“Còn dám nhắc tới cái tiểu súc sinh kia? Nợ cắn một miếng năm đó, ta sớm muộn gì cũng báo!”
Lăng Sương đạo quân cười khẽ: “Nếu nó chỉ là ‘tiểu súc sinh’ thì Huyền Thanh huynh còn chấp nhặt làm chi? Há chẳng phải tự hạ thấp thân phận?”
Huyền Thanh đạo quân khoát tay: “Bớt vòng vo. Gọi cái lão mặt đen sư huynh của ngươi ra đây, ta có chuyện làm ăn muốn bàn.”
“Thật không khéo, đại sư huynh của ta đang bế quan tĩnh tu, không thể gặp khách.”
“Vậy cái tên mặt búng ra sữa sư đệ kia đâu?”
“Tiểu sư đệ xuống núi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901821/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.