Vô Thượng tiên tông trong giới tu chân có địa vị khá đặc biệt, chỉ bởi vì cả tông môn trên dưới đều là thể tu. Nói cách khác, trước khi bọn họ bắt đầu tu luyện, tất cả vốn chỉ là phàm nhân không có linh căn.
Khác với người phàm ở hạ giới thì nhiều, tu sĩ thì ít, ở thượng giới do linh khí dồi dào, số lượng người có linh căn thậm chí còn nhiều hơn cả phàm nhân.
Phàm nhân ở đây không chiếm được ưu thế, năng lực thì kém xa, ngay cả tuổi thọ so với tu sĩ cũng ngắn ngủi đáng thương. Nghe nói thuở thượng cổ, có một số tu sĩ cực đoan thậm chí không coi phàm nhân là đồng loại, mà coi như yêu thú, linh thú muốn giết thế nào thì giết, chẳng khác nào súc sinh.
Mãi cho đến khi có một phàm nhân thiên tài nghịch trời xuất thế, sáng tạo ra chiêu pháp rèn luyện thân thể, lại có thể ngang hàng đối kháng với tu sĩ có linh căn, cuối cùng phi thăng thành tiên. Từ đó, địa vị người phàm mới dần dần thay đổi.
Người ta thường nói tu sĩ là nghịch thiên mà đi nhưng Trần Khinh Dao cảm thấy, thể tu mới thật sự là đám người nghịch thiên sửa mệnh.
Mà đã sửa mệnh thì tất nhiên phải trả cái giá rất đắt. Trong Vô Thượng tiên tông, ngoài Lôi Trì để tôi luyện thân thể, còn có vô số nơi thử thách khác, mỗi loại đều cực kỳ đau đớn, gian nan gấp trăm lần tu sĩ bình thường.
Thấy bọn họ, Trần Khinh Dao lại cảm thấy những khổ cực mình từng chịu trước đây dường như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901820/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.