Không trung linh khí không ngừng tụ lại như một con rồng dài quấn quanh trên bầu trời tiểu phong vô danh.
Tiêu Tấn là người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường, chỉ mấy hơi thở sau, thân ảnh Phong Khê chân quân cũng hiện ra, hai người đứng trước chỗ ở của Trần Khinh Dao, sắc mặt đều trở nên ngưng trọng.
Trong phòng truyền ra khí tức, Tiêu Tấn có lẽ không hiểu rõ ý nghĩa, nhưng Phong Khê chân quân thì cực kỳ quen thuộc, hắn khẽ nhíu mày, nói: “Tiểu A Dao thế mà lại muốn Hóa Thần.”
Tiêu Tấn lộ rõ vẻ kinh ngạc. Tu vi của Trần Khinh Dao hắn vốn nắm rất rõ, từ lúc bắt đầu tu hành đến nay, cảnh giới của hai người vẫn luôn song song, một người tiến giai thì người kia lập tức đuổi kịp, gần như chẳng phân biệt ai cao ai thấp.
Những năm nay, hai người cùng nhau bôn ba khắp nơi, tuy rằng thực lực tăng nhanh nhưng tu vi lại khống chế rất ổn định, dừng mãi ở Nguyên Anh hậu kỳ, không hề vượt quá. Vậy mà sao A Dao lại đột ngột muốn Hóa Thần?
Nếu nàng được cơ duyên gì, tuyệt đối không có khả năng giấu hắn. Vậy biến số duy nhất chính là
“Là cái chân hỏa kia?” Tiêu Tấn hỏi.
Phong Khê chân quân chậm rãi gật đầu: “Vô cùng có khả năng.”
Hắn vốn kiến thức rộng rãi, rất nhanh đã suy luận ra mấu chốt trong đó Trần Khinh Dao hẳn đã thu phục chân hỏa, lại giữ nguyên cho nó linh tính.
Trước nay chưa từng có ai kiên nhẫn đến thế. Chân hỏa vốn linh hoạt, ai dám kéo dài
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901826/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.