Trần Khinh Dao và Tiêu Tấn không nghỉ một khắc, đào thẳng xuống gần trăm trượng, rốt cuộc lôi cả tòa núi lửa ra ngoài.
Kể cả phần trên mặt đất, khối trụ hỏa tinh thạch này bóng loáng, to lớn, đường kính chừng mười trượng, cao bốn năm trăm trượng, khí thế hùng vĩ phi phàm.
Nàng chặt xuống một mảnh hỏa tinh thạch, đặt cấm chế lên, làm thành một chiếc hộp nhỏ để chứa lửa, phần còn lại thì thu vào nhẫn trữ vật, rồi mới cân nhắc xem xử lý chân hỏa thế nào.
Loại thiên địa sinh ra bảo vật này, thường có vài phần linh tính nhưng chúng không có linh thể, càng chẳng thể coi là sinh vật, cho nên mới có thể bị tu sĩ thu phục, luyện hóa.
Nàng hoàn toàn có thể cưỡng ép thu nạp nó vào đan điền, từ từ luyện đi linh tính khiến nó biến thành một công cụ luyện khí ngoan ngoãn nghe lời. Trước nay những tu sĩ có được chân hỏa, đều làm như thế.
Bất quá, nhìn ngọn lửa nhỏ nhảy nhót bên trong hỏa tinh thạch, giống như tiểu pháo hoa tinh nghịch, Trần Khinh Dao lại thấy, linh tính hoạt bát đáng yêu thế này, nếu cứ luyện cho mất hết thì thật quá uổng, chi bằng cho nó thêm chút thời gian, xem thử nó có chịu theo nàng hay không.
Đương nhiên, nếu đến cuối cùng chân hỏa vẫn không đồng ý thì nàng cũng sẽ chẳng nương tay, càng không thể phóng sinh.
Khó khăn lắm mới tìm được thứ tốt, nếu thả ra rồi bị người khác nhặt mất thì sao? Nếu nó thiêu cả lãnh địa Yêu Vương thành tro thì biết làm thế nào?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901825/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.