Nhìn thấy người trong quan tài đá, tim Trần Khinh Dao bỗng nhảy dựng, theo bản năng quay đầu nhìn sang Tiêu Tấn.
Không, hai người không giống nhau, ít nhất là ngũ quan chẳng hề có nét tương tự.
“Vậy thì vì sao……”
Nàng khẽ thì thầm, lại quay đầu nhìn kỹ người nằm trong quan tài.
Vì sao ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy người trong quan tài, nàng lại hoảng hốt tưởng rằng đó là Tiêu Tấn đang nằm ở bên trong?
Hơn nữa, mái tóc tím đen ấy… nàng hình như từng nghe nói, thời kỳ thượng cổ khi Ma giới xâm lấn, chỉ có cao giai Ma tộc mới sở hữu đặc thù như vậy.
Khi ấy, Tu chân giới các tộc hợp lực đánh lui kẻ xâm phạm, toàn bộ Ma tộc bị ép lui về Ma giới. Hàng chục vạn năm nay, ngoài mấy kẻ tu thích thú dị vật, chưa từng nghe thấy tung tích Ma giới khác. Thế mà trước mắt, một Ma tộc nửa thực nửa hư lại xuất hiện ở đây từ khi nào?
“Chẳng lẽ tòa bí cảnh này, địa cung này, thật sự là di tích thượng cổ?”
Nàng vừa lẩm bẩm, vừa coi như hỏi Tiêu Tấn.
Nhưng Tiêu Tấn không đáp.
Trần Khinh Dao cũng không để ý, vì từ trước đến nay hắn vốn ít nói, phần lớn lúc nào cũng yên ổn, đáng tin, lặng lẽ đứng phía sau nàng.
Cho đến khi nàng bước sang bên cạnh hai bước, Tiêu Tấn vẫn không đi theo, nàng mới nghi hoặc quay đầu, rồi bỗng trợn tròn mắt.
Tiêu Tấn vẫn đứng nguyên tại chỗ, cứng đờ như khúc gỗ, môi cong cong mang nụ cười thường trực nhưng gương mặt lại cứng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901838/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.