Từ trước đến nay, tu sĩ Độ Kiếp vốn ẩn mình không ra mặt mà tìm đến tận cửa, lần này lại là một tu sĩ Độ Kiếp của Đan Đỉnh tiên tông, Trần Khinh Dao nghĩ đối phương hẳn không rảnh rỗi đến mức chạy đến tìm nàng uống trà.
Tựa hồ như cảm nhận được tâm tình của nàng, nhánh cây rủ xuống từ đại thụ bên cạnh khẽ khàng rung nhẹ, lập tức truyền tin đi.
Bởi vì rễ và cành lá của nó trải rộng khắp toàn tông môn, tương đương trong mỗi một góc của tông đều có cổ thụ hiện diện, cho nên nhờ nó truyền tin, còn nhanh hơn cả truyền tin phù, chỉ cần nó không đang ngủ.
Một chút động tĩnh như vậy dĩ nhiên trốn không khỏi pháp nhãn của tu sĩ Độ Kiếp, lão giả cũng chẳng nói gì, chỉ mở lời: “Lão hủ nghe nói tiểu đồ đệ của ta đang ở quý tông, mạo muội đến thăm, xin Trần chưởng môn chớ trách.”
Phản ứng đầu tiên của Trần Khinh Dao là hắn tới tra xét, bọn họ Thiên Nguyên tiên tông làm sao lại có người của Đan Đỉnh tiên tông được? Sau đó mới sực nhớ, hình như Dư Bình vốn là chạy trốn từ Đan Đỉnh tiên tông ra, hơn nữa sư tôn của hắn đúng là một vị Độ Kiếp tu sĩ, lại đồng thời cũng là một vị thiên giai luyện đan sư.
Nghe nói trước đây đối phương vẫn luôn bế quan, bây giờ là vừa xuất quan liền đến tìm đệ tử sao?
Dù là thân phận Độ Kiếp tu sĩ hay thiên giai đan sư, đều không hề tầm thường. Có thể vì một tiểu đồ đệ mới xuất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901844/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.