Chiếc bảo thuyền của Vạn Luyện tiên tông, mới một khắc trước còn diễu võ dương oai lơ lửng trên Thiên Nguyên cung, vậy mà chỉ sau một khắc đã bị xé rách, tan tành giữa không trung.
Bán thần khí, vốn được coi là pháp khí đỉnh phong trong Tu chân giới, cũng là át chủ bài để Vạn Luyện tiên tông ngạo nghễ thiên hạ nhưng rốt cuộc, bán thần khí vẫn chỉ là bán thần khí. Đặt trước uy thế chân chính của Thần Khí, thì yếu ớt chẳng khác nào tờ giấy mỏng, không chịu nổi một kích.
Những kẻ trên thuyền, bất kể là chưởng môn của đại tiên tông hay thủ lĩnh của những tiểu thế lực, giờ phút này đều chung số phận, chật vật té ngã xuống mặt đất.
Bao nhiêu tu sĩ vốn mang dã tâm muốn đối kháng với Thiên Nguyên tiên tông, người nào cũng là nhân vật danh chấn một phương, có uy vọng, có tiếng tăm. Thế nhưng giờ đây, ngay trước mắt bao nhiêu thế lực, lại bị rơi vào cảnh chật vật thảm hại, khiến không ít kẻ thẹn quá hóa giận, lập tức muốn làm khó dễ.
Song, chẳng mấy chốc bọn họ nhận ra luồng lực giam cầm kia chưa từng tan biến. Dù vận công thế nào, linh lực trong cơ thể vẫn phẳng lặng như hồ thu, hoàn toàn bất động. Giờ đây, ngoài thân thể khỏe mạnh hơn người một chút, thì bọn họ chẳng khác nào phàm nhân gầy yếu!
“Ngươi… ngươi đã làm gì chúng ta?!” Có kẻ hoảng hốt cực độ, ánh mắt nhìn về phía Trần Khinh Dao vừa tràn đầy phẫn nộ, vừa chứa đựng sợ hãi.
Hơn một ngàn tu sĩ, vậy mà không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901863/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.