Sau khi Cố Thư Di bày tỏ lòng trung thành xong thì nhìn chằm chằm vào Bùi Cận Bạch, thậm chí mắt cũng không thèm chớp.
Cô thấy biểu cảm của người đàn ông hình như nháy mắt kinh ngạc, sau đó ý thức được gì, đôi mắt chậm rãi nhìn xuống dưới.
Lúc này Cố Thư Di mới nhìn đến bản thân trong lúc nóng vội đã túm lấy cánh tay Bùi Cận Bạch, đối với tổng giám đốc thường ngày người sống chớ chạm vào mà nói, đây là hành vi đi quá giới hạn.
Tứ chi đều tiếp xúc.
“Xin lỗi tổng giám đốc Bùi, tôi...” Nháy mắt Cố Thư Di như chạm vào đống lửa rụt tay về, nói năng lộn xộn tự giải thích cho bản thân: “Tôi...”
Bùi Cận Bạch: “Tôi biết.”
Anh đối diện với vẻ mặt sợ hãi của Cố Thư Di, đột nhiên không muốn nhìn nữa: “Không đi thì thôi.”
“Xuống xe đi.”
...
Sau cái đêm Bùi Cận Bạch hỏi Cố Thư Di có muốn đến Vệ thị không, cô đã lo lắng đề phòng suốt cả một tuần trời, ngày nào cũng làm việc trong nơm nớp lo sợ.
Thế nhưng sau đó không ai nhắc lại chuyện này, tổng giám đốc làm việc như thể chưa từng có gì xảy ra.
Cố Thư Di vẫn không yên tâm, cô cố tình hỏi chị Lưu xem những nhân viên trước có ai đang yên đang lành bị tổng giám đốc cho thôi việc không.
Cô nhận được câu trả lời là cô xem Hòa Quang của chúng ta là công ty gì chứ.
Ở Hòa Quang không có cái kiểu nhân viên đến ba mươi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-choi-rung-dong-voi-hon-nhan-nha-giau/2553449/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.