Việt cơ nhìn bóng lưng Sở vương, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
“Đại vương! Đại vương!” Nàng ta bỗng nhiên dùng sức tránh khỏi người bên cạnh, liều lĩnh chạy tới, ôm lưng Sở vương, “Thiếp sai rồi! Xin đại vương đừng vứt bỏ thiếp! Đừng vứt bỏ thiếp…”
Giọng nàng ta mang theo tiếng nức nở, khiến người khác nghe mà bất ổn.
Sở vương dừng lại, quay đầu nhìn nàng ta, nhưng hai con ngươi vẫn băng lãnh như cũ.
“Việt cơ,” y nói, “Còn nhớ lúc nàng mới vào cung, quả nhân đã nói gì?”
Việt cơ cứng đờ, ngẩng đầu, trong màn nước mắt mông lung lộ ra sự sợ hãi.
Sở vương không nói thêm gì nữa, kéo tay nàng ta ra, dẫn theo Thiên Mạch đi thẳng, sau đó, biến mất trong những lều vải và ánh lửa bên kia.
Việt cơ ngã trên đất, bụm mặt gào khóc không thôi.
Tiểu thần Phù nhìn bên cạnh, trong lòng thở dài.
Lại nói, ngày thường ở hậu cung, Việt cơ xem như có lòng so đo. Nàng ta không khách khí đối với mọi người giống Trịnh cơ, biết ai cần lung lạc, ai lấy hay không lấy lòng đều được; cũng không dịu dàng phục tùng Sở vương một giống Trịnh cơ, thỉnh thoảng tùy hứng một chút, lại có thể đắn đo lớn nhỏ, cũng trôi qua thuận lợi.
Sở vương lên ngôi, đến nay còn chưa đầy ba năm, Việt cơ này vào cung cũng chẳng quá một năm có thừa, năm ngoái, chưa từng nếm mùi vị bị lạnh nhạt. Mà Sở vương tiệc tàn ngừng săn, chư cơ hậu cung cùng bị lạnh nhạt, Việt cơ oán hận cũng không rõ ràng như vậy. Nhưng Thiên Mạch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-my-nhan/1419261/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.