Editor: Tây An
Ngủ chập chờn một đêm, sáng sớm hôm sau, Thiên Mạch bị A Ly đánh thức.
Cô bé chỉ vào chỗ A Mỗ, thần sắc mừng rỡ. Thiên Mạch sững sờ, vội vàng đứng dậy, chạy đến bên người A Mỗ. Sờ sờ trán của bà, thực sự, không còn nóng cũng không còn lạnh, nhiệt độ cơ thể bình thường. A Mỗ đang ngủ say, thần sắc an ổn, hơi thở đã không còn chập trùng không ngừng giống ngày hôm qua.
Thật sự hữu hiệu. Tự đáy lòng Thiên Mạch thở phào một hơi, đối mặt cùng A Ly mà cười.
Tin tức bệnh tình của A Mỗ chuyển biến tốt, rất nhanh truyền ra. Mang chạy đến đầu tiên, cẩn thận xem xét tình trạng A Mỗ, khi lại nhìn về phía Thiên Mạch, ánh mắt đã rất khác. Mọi người lại vừa ngạc nhiên vừa cao hứng, lập tức vây quanh Thiên Mạch, có người hỏi cô có phải biết vu thuật hay không, có người xin cô chữa trị cho thân nhân mình, xì xà xì xào. Thiên Mạch lại nghe nửa hiểu nửa không, đành phải nhìn bọn họ cười ngây ngô.
Cuối cùng, vẫn là nhờ Mang giải vây, bảo người ta lập tức báo cáo cho công doãn, lại tập hợp càng nhiều người đi hái thuốc, để bệnh nhân dùng.
Mùi lá ngải và ngải hoa vàng, phiêu đãng ròng rã mấy ngày trong mỏ. Mặc dù cũng có người bệnh nặng chết đi, nhưng lại càng nhiều người sống tiếp.
Công Doãn vui ra mặt.
Công lệ mặc dù như sâu kiến, nhưng đều phải làm việc. Mỗi lần có dịch lớn, công lệ đều sẽ hao tổn rất nhiều, chẳng những ảnh hưởng đến khai thác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-my-nhan/1419346/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.