Đã sớm đặt chỗ ngồi ở tầng cao nhất gần cửa sổ, bữa tối dưới ánh nến ấm áp, nhưng các ngọn đèn ở San Francisco đều đã tắt.
Đào Chi Yêu nhìn Lạc Ngọc Sanh ngồi ở một chiếc bàn cách đó không xa, sau đó quay sang Ayama cười thản nhiên nói: “Vệ sĩ của anh, ngay cả khi anh đi ăn cơm cũng theo sao?”
Không phải cô ghét Lạc Ngọc Sanh, mà là khi mỗi lần quay đầu nhìn hắn, hắn luôn cười rạng rỡ như ánh mặt trời, cảm giác này làm cho bóng tối biến mất trong nháy mắt, đặt mình vào ánh sáng ban ngày một lần để rồi lại mãi mãi rơi vào bóng tốt, những chuyện nhơ bẩn đã làm khiến Đào Chi Yêu thấy mình như bị nhìn thấu, vừa khó chịu vừa đau khổ.
Đối diện là người rất yêu thích Debbie, mà lúc này mình lại đang lừa gạt hắn.
Đào Chi Yêu cười khổ một tiếng, từ lúc nào cô đóng kịch lại xử lý theo tình cảm như vậy?
Huống chi, khi ăn cơm lại có một tử thần luôn nhìn chằm chằm, cô cũng không thể tập trung được.
Nghe cô nói, Ayama xấu hổ cười nói: “Thật có lỗi, cha tôi đồng ý cho tôi đến đây với một điều kiện duy nhất là phải đưa Lạc đi cùng, không rời tôi nửa bước.”
Nhớ đến khuôn mặt hư ảo kia, lại là một người cha vĩ đại như thế, lòng Đào Chi Yêu lại mềm ra vài phần.
Thản nhiên cầm thực đơn bồi bàn đưa đến, Đào Chi Yêu vừa xem vừa nói: “Không sao, ý của bác trai tôi hiểu mà, tôi chỉ hỏi vu vơ thôi, anh đừng để trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-no-tan-nuong-cai-tao-tong-tai-gay-cua-gioi-hac-dao/1716575/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.