Editor: ChiMy
Đông Phương Thiểu Tư ngồi ở bên giường nắm tay Sở Thanh Linh thật chặt, tay nàng thật lạnh, trong lòng Đông Phương Thiểu Tư cảm thấy hoảng sợ. Đã đắp chăn rồi, vì sao tay vẫn lạnh như thế?
Rất nhanh, thuốc được đưa tới. Đông Phương Thiểu Tư nhận lấy thuốc, rồi bảo tất cả nha hoàn lui ra. Không suy nghĩ gì, Đông Phương Thiểu Tư uống một hớp thuốc rồi đút vào miệng của Sở Thanh Linh. Thoáng chốc, một chén thuốc đắng cũng dần vơi hết. Sở Thanh Linh cau mày muốn chống cự cảm giác xa lạ này, Đông Phương Thiểu Tư không lùi bước tiếp tục ép sát, đút hết toàn bộ thuốc xong mới thả môi của nàng ra.
Đút thuốc xong, Đông Phương Thiểu Tư nhìn Sở Thanh Linh vẫn còn hơi nhíu mày, trong lòng dâng lên cảm giác yêu thương. Tự cởi giày rồi lên giường nằm bên cạnh Sở Thanh Linh, ôm nàng đang ngủ say. Sở Thanh Linh mơ hồ cảm giác được một trận ấm áp từ phía sau lưng truyền đến, vô ý thức nhích lại gần. Đông Phương Thiểu Tư cảm giác thân thể của Sở Thanh Linh thật mềm mại thật thơm ngát, trên mặt lộ ra ý cười. Nhẹ nhàng ôm nàng ngủ.
Đến khi Sở Thanh Linh mở mắt lần nữa, cảm giác đau đớn ở bụng đã biến mất, sự ấm áp từ sau lưng truyền đến làm cho người ta cảm thấy yên tâm. Bên tai còn có tiếng hít thở vững vàng. Là ai vậy? Sở Thanh Linh ý thức được phía sau có người lại càng hoảng sợ, xoay người lại nhìn xem người bên cạnh là ai, lại bị một bàn tay to đè
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-sung-phi-cua-vuong-gia-ta-mi/2279199/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.