"Yêu Yêu..."
"Đừng khóc."
Thanh chủy thủ bằng huyền thiết nặng trịch bỗng run lên, vạch một đường máu trên chiếc cổ trắng lạnh của Tạ Thanh Yến.
Rồi chợt buông lỏng.
"Keng."
Chủy thủ rơi xuống giường.
Thích Bạch Thương kinh hãi, nhưng cũng chẳng màng tới nó nữa, nàng mở to mắt, lùi về sau với vẻ khó tin: "Sao ngài lại biết cái tên này?"
"..."
Tạ Thanh Yến khẽ cụp hàng mi dài.
Nhìn thanh chủy thủ, hắn im lặng hồi lâu, lúc mở miệng trở lại, giọng nói đã mất đi vẻ dịu dàng quyến luyến như ảo ảnh, chỉ còn lại sự lạnh lẽo, xa cách.
"Nàng nghĩ việc phá vỡ phòng bị của An gia để dò la chuyện cũ của nàng là một việc khó sao?"
Thích Bạch Thương không tài nào nắm bắt được cảm giác rung động quen thuộc thoáng qua trong lồng ngực, nàng run rẩy đôi mắt, cố gắng phân biệt vẻ mặt của Tạ Thanh Yến.
Lại thấy người nọ bỗng giơ tay, nắm lấy mũi dao sắc bén lạnh lẽo của thanh chủy thủ.
Mũi dao hướng về chính hắn, còn chuôi dao lại đưa về phía Thích Bạch Thương.
Đôi mắt đen của Tạ Thanh Yến sâu thẳm khó lường, giọng nói cũng mang theo vẻ khàn khàn, lười biếng đầy quyến rũ sau cơn mây mưa: "Tìm được thanh chủy thủ này chắc hẳn đã tốn không ít công sức của nàng, vậy mà đã từ bỏ rồi sao?"
Dù đã trải qua đêm qua, hoàn toàn biết được dưới lớp vỏ bọc quân tử đoan chính của Tạ Thanh Yến là một kẻ điên cuồng đến mức nào, Thích Bạch Thương vẫn nhìn hắn với vẻ khó tin.
"Ngài... không sợ ta thật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-xuan-son-khuc-tieu-khuc/2843599/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.