Thích Bạch Thương đã không còn nhớ rõ mình đã làm thế nào giữa thanh thiên bạch nhật, đã chật vật đạp lên tay Tạ Thanh Yến để xuống ngựa ra sao, sau đó vội vàng kéo lại mạng che mặt mà trốn khỏi sân mã cầu.
Suốt quãng đường về phủ, nàng ngồi trong xe ngựa, bần thần cắn nhẹ môi mình, bực bội nghĩ mãi không ra tại sao Tạ Thanh Yến lại phải làm như vậy.
Là để trả đũa việc Uyển Nhi thân cận với Vân Tam công tử?
Hay là bây giờ hắn đã đổi một cách khác, muốn làm mọi chuyện tệ hơn để giày vò nàng?
“Cô nương yên tâm, dù sao cũng không có ai thấy mặt người mà.”
Liên Kiều vừa vào phòng đã rót trà cho Thích Bạch Thương đang ôm trán không nói lời nào, giọng điệu vô tư lự: “Theo lời người nói, chỉ cần Uyển Nhi và vị Vân gia tam công tử kia không nói, thì sẽ không ai biết đó là người.”
Vừa nói xong, Liên Kiều lại nhớ ra điều gì đó, rồi “phụt” một tiếng bật cười.
Thích Bạch Thương đỡ trán, bất đắc dĩ ngước mắt: “Ngươi còn cười được?”
“Ai da, không phải cười cô nương, là cười Tống thị ấy chứ,” Liên Kiều nói với vẻ mặt hớn hở, “Ở Thượng Kinh này ai mà không biết, Xuân Sơn công tử Tạ Thanh Yến ôn văn nho nhã, giữ mình trong sạch, chưa từng có lời đồn đãi với bất kỳ tiểu thư khuê các nào. Chuyện hôm nay, e là sắp náo loạn một trận ra trò đây!”
“? Đây là chuyện tốt sao?”
“Đương nhiên rồi, có thể chọc tức đến vẹo mũi đại phu nhân, sao lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-xuan-son-khuc-tieu-khuc/2843610/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.