"Nếu Lý Mạt rơi vào tay bổn vương, ta nhất định sẽ khiến hắn muốn sống không được muốn chết không xong, kẹp đứt tay hắn, khoét mắt hắn, đóng đinh lên từng khúc xương của hắn, bắt hắn quỳ gối trước phủ Tề Vương, đến khi nào máu ngừng chảy mới thôi."
Chương 108: Gửi nhân gian (tam)
Hai tai Ảnh Thất đỏ ửng, cất giọng khàn khàn giải thích: "Thuộc hạ không có bỏ người, thuộc hạ bị, đuổi giết, truy nã, bất đắc dĩ mới trốn vào Ảnh Cung."
Vừa nghe tiểu ảnh vệ lại vào Ảnh Cung, Lý Uyển nhanh chóng xắn ống tay áo y lên xem có thêm vết sẹo nào không.
Ảnh Thất ngượng ngùng rút tay về, giương mắt dè dặt hỏi: "Người... Không giận thuộc hạ sao..." Đuôi tóc của y vẫn còn dính vài giọt nước, y tự biết mình đuối lý, cụp mắt không dám đối diện với Lý Uyển.
Lý Uyển nâng gương mặt Ảnh Thất lên, lau nước đi: "Vợ chồng già còn ra vẻ cái gì."
Đầu ngón tay vuốt ve trên gò má y hơi cưng cứng, dường như đã nổi chai, không còn bóng loáng mềm mại như trước kia nữa. Ảnh Thất nắm lấy tay Lý Uyển nhìn thử, lòng ngón tay hắn phủ đầy vết chai, đầu ngón tay cũng nứt nẻ, lại còn rất gầy gò.
"Làm ngươi đau sao?" Lý Uyển nhìn tay mình, có vẻ như không thấy gì không ổn cả, hắn bưng chén cháo thịt bằm đưa cho Ảnh Thất, "Nếm thử tay nghề của chủ tử ngươi xem nào."
Vẻ mặt Ảnh Thất cực kì bối rối, y áy náy nhận chén cháo nóng nổi từ tay chủ tử, cúi đầu hít hít cái mũi, sau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tuan-menh/28020/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.