Việc bó chân, từ khi Trinh Nghi lên bốn, đã hóa thành một con quái thú hung ác dị thường, thường xuyên xuất hiện trong những cơn ác mộng của nàng.
Con quái thú ấy lấy xương thịt con người làm thức ăn, khắp thân phủ đầy lưỡi dao đẫm máu, treo lủng lẳng vô số gương mặt người.
Có gương mặt của tam phu nhân, của đại tỷ, và của rất nhiều người mà Trinh Nghi từng thấy đã bị bó chân.
Mỗi lần con quái thú ấy xuất hiện, những bức tường khổng lồ vươn thẳng lên trời cũng đồng thời dựng lên, lần nào cũng khiến Trinh Nghi toát mồ hôi lạnh mà giật mình tỉnh giấc.
Năm bốn tuổi, Trinh Nghi trèo cửa sổ trốn đi, dùng tiếng khóc phản kháng mà tránh được việc bó chân.
Sau đó, nàng ốm nặng một trận, may nhờ có tổ phụ và tổ mẫu che chở, nàng mới được “tạm tha” hai, ba năm.
Năm bảy tuổi, tổ phụ bị lưu đày, trong nhà hỗn loạn một phen.
Tiếp đó, Dương Cẩn Nương mang thai, khó sinh, lại phải điều dưỡng một năm.
Đến nay Trinh Nghi đã chín tuổi, chuyện bó chân không thể kéo dài thêm được nữa.
Theo lời bà vú Lư, thì đã trễ lắm rồi, nếu còn trì hoãn, không chỉ chịu khổ mà e rằng cũng khó bó ra được một đôi chân “đẹp mắt”.
Bà vú Lư còn nói với Dương Cẩn Nương rằng:
“Trẻ con nào chẳng sợ đau, nhưng chịu đựng qua rồi thì sẽ ổn thôi.
Đợi đến lúc lớn lên, tự khắc chúng sẽ hiểu nỗi khổ tâm của người lớn.”
Lúc này, Dương Cẩn Nương ngồi bên bàn, Trinh Nghi đứng trước mặt mẫu thân.
Dương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tue-thoi-lai-nghi-phi-10/2855169/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.