Những ngày sau đó, Thục Nghi không còn ra ngoài nữa, chỉ ở trong nhà làm nữ công.
Trinh Nghi gần như mỗi ngày đều đến tìm đại tỷ.
Một là vì Dương Cẩn Nương lệnh cho nàng phải học làm nữ công ít nhất một canh giờ mỗi ngày.
Hai là nàng nghe nói, sau khi đại tỷ xuất giá, e rằng sẽ khó có cơ hội thường xuyên trở về, nghĩ đến đây lòng liền lưu luyến không nỡ.
Quýt không được Thục Nghi cho phép vào phòng, không phải vì nàng không thích nó, mà là bởi con mèo này cứ luôn làm rối tung những sợi chỉ thêu của nàng.
Bị chặn ngoài cửa, Quýt đành cam chịu nằm bẹp bên ngoài, làm một con mèo giữ cửa đáng thương, yếu đuối mà vô cùng to lớn.
Thật ra nó cũng không muốn quậy phá, nhưng chẳng hiểu sao những cuộn chỉ ấy cứ lăn đến bên móng vuốt của nó một cách kỳ lạ.
Mỗi sáng, sau khi cùng mẫu thân dùng bữa, Trinh Nghi sẽ đến vấn an tổ mẫu, sau đó cùng đại tỷ học nữ công.
Thường thì thời gian nửa ngày sẽ trôi qua như vậy.
Đến khi trở về, nàng còn phải đem thành quả nữ công trình lên mẫu thân xem xét, đánh giá tiến bộ ra sao.
Vì thế, nàng chỉ có khoảng một canh giờ vào buổi trưa để đến thư trai học bài.
Huống hồ, Vương Tích Thâm không thể lúc nào cũng ở nhà, nếu thời gian không khớp, Trinh Nghi đành tự học, gặp gì không hiểu thì ghi lại, đợi tối đến sẽ hỏi phụ thân.
Sau khi biết chuyện này, Đổng lão phu nhân liền dặn dò, mỗi ngày lúc Trinh Nghi đến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tue-thoi-lai-nghi-phi-10/2855170/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.