Tin dữ về sự ra đi của Vương Giả Phụ là do Đổng lão phu nhân nhờ người phi ngựa gấp rút báo về Kim Lăng.
Sau khi nhận được tin tang sự, người nhà ở Kim Lăng không dám chậm trễ nửa khắc.
Vương Tích Thụy cùng mọi người lập tức gác lại hết thảy, vội vã lên đường ngay trong ngày, ngày đêm không ngừng nghỉ, mỗi ngày đi được hơn trăm dặm.
Bởi vậy, khi Trinh Nghi trông thấy phụ thân cùng đại bá dẫn đoàn trở về, ai nấy đều phong trần mệt mỏi, vẻ mặt tiều tụy.
Thế nhưng, hai huynh đệ nhà họ Vương còn chưa kịp uống một ngụm trà đã vội vã bước vào cửa.
Sau khi hành lễ với lão mẫu, họ liền lao thẳng đến linh đường, quỳ rạp xuống đất, gào khóc thảm thiết:
“Phụ thân!
Nhi tử đến chậm rồi!”
Trinh Nghi đứng bên ngoài hành lang trước linh đường, vừa hay nhìn thấy đại ca cũng theo sát phía sau tiến vào.
Chú mèo Quýt suýt nữa thì không nhận ra Vương Nguyên.
Vương Nguyên so với trước kia đã tròn trịa hơn một vòng, vẻ thư sinh non trẻ ngày nào chẳng còn sót lại bao nhiêu.
Lại thêm hành trình vội vã khiến hắn chưa kịp chải chuốt, râu ria lởm chởm, trông càng thêm già dặn.
“Nhị muội!” Thế nhưng, vừa cất lời, cảm giác thân quen liền lập tức quay về.
“Bốn năm không gặp, nhị muội đã lớn thế này rồi…”
Vốn được xem là người cẩu thả, thô lỗ nhất nhà, vậy mà lúc này Vương Nguyên lại là người duy nhất nhớ tới an ủi Trinh Nghi.
Hắn liếc mắt nhìn quanh tiểu viện đơn sơ quá mức này, thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tue-thoi-lai-nghi-phi-10/2855187/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.