Rời khỏi Cát Lâm, người nhà họ Vương tiếp tục xuôi nam.
Đang giữa tiết Đại Thử*, càng đi về phía nam, thời tiết càng oi bức.
Dù có muốn nhanh chóng lên đường, ngựa cũng không chịu nổi.
(*Đại Thử: Một trong hai mươi bốn tiết khí trong lịch Trung Quốc, rơi vào khoảng cuối tháng 7, khi trời nóng nhất trong năm.)
Hơn nữa, huynh đệ nhà họ Vương phải để tâm đến mẫu thân tuổi già sức yếu, không thể vội vã ngày đêm không nghỉ như lúc đến.
Nếu mệt mỏi, họ dừng lại trong xe ngựa nghỉ tạm.
Trên đường đi, hai huynh đệ tận tâm chăm sóc mẫu thân, từ sắp xếp lộ trình, chuẩn bị đồ ăn thức uống đến quan tâm cảm xúc của người.
Chuyện trước thì không có gì đáng trách, nhưng chuyện sau lại thường có chút trái ngược—mỗi khi nhắc đến phụ thân, Vương Tích Thâm và Vương Tích Thụy không khỏi đau lòng, cuối cùng lại là Đổng lão phu nhân giữ được bình tĩnh, phải dỗ dành hai đứa con trai đang ôm nhau khóc nức nở.
Cứ như vậy, sau bốn năm lần bộc bạch đau thương, huynh đệ họ mới dần dần kìm nén được nỗi bi ai.
Tính cách của Vương Nguyên so với phần đông người khác đều lạc quan hơn.
Ngoại trừ những ngày đầu cũng rơi nước mắt đôi lần, về sau hắn không còn khóc nữa.
Nhưng không phải vì hắn vô tình vô cảm, mà ngược lại, hắn luôn tìm cách kéo mọi người ra khỏi bầu không khí ảm đạm này, đặc biệt là cố gắng chọc cười nhị muội.
Đêm xuống, cả nhà họ Vương trọ lại trong một quán trọ nhỏ ở huyện thành.
Phòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tue-thoi-lai-nghi-phi-10/2855188/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.