“Tiểu Trạch, rốt cục con cũng ra rồi, xem cái đám hạ nhân mắt mù này này, ngay cả ta mà cũng dám chắn đường!” Vừa thấy Hoàng Phủ Vũ Trạch, Lam Hương Như lập tức cáo trạng ào ào, “Tiểu Trạch, con nhất định phải giáo huấn cái đám không biết tôn ti này thật kỹ cho ta! Tức chết đi được ······”
Hoàng Phủ Vũ Trạch nhíu mày, lạnh lùng nhìn Lam Hương Như lải nhải mãi không dứt, đáy mắt hiện lên chút khinh miệt.
Nếu không có khuôn phặt tương tự với Mẫu phi kia, hắn thật không tưởng được, một người cao quý như Mẫu phi của mình lại có vị muội muội ngoa ngoắt vậy.
Giống một tên hề cố che đậy dưới cái mác ngoài đẹp đẽ quý giá.
“Có chuyện gì?”
“Cái ······ cái gì?” Đột nhiên bị Hoàng Phủ Vũ Trạch cắt ngang, Lam Hương Như bất ngờ, có chút chần chừ nhìn hắn.
Cứ cảm thấy, hình như có chỗ nào đó không đúng cho lắm ······
Hoàng Phủ Vũ Trạch hơi mất kiên nhẫn: “Nếu không có chuyện, dì trở về đi, chớ có ở đây làm trò cười nữa.”
Thấy hắn xoay người định đi, Lam Hương Như vội lên, cũng không để ý hắn nói cái gì đã quát to: “Thu hồi thánh chỉ lại mau, ta không đồng ý gả Nhã Nhi cho cái tên Vệ Vận gì đó!”
Ngữ khí mệnh lệnh làm cho Hoàng Phủ Vũ Trạch càng khó chịu thêm, trong ánh mắt sâu thẳm là sự lãnh liệt mà sắc bén.
Lam Hương Như hoàn toàn chưa ý thức được rằng, hành vi của bà ta là cực kỳ khiêu khích đến uy nghiêm của một vị vương giả.
Cứ mãi ỷ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tung-sung-kim-bai-yeu-hau/982844/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.