Sau nửa đêm.
Gió lạnh hơn, mặt sông gợn sóng phập phồng nhiều hơn.
Đây đã là lần thứ ba Cố Trường Quân vào nước, thể lực của hắn đã sớm tiêu hao quá mức, nhưng hắn vẫn không muốn bỏ lỡ bất luận một cơ hội nào.
Cuối cùng, Cố Trường Quân té xỉu ở bờ sông.
Cách chỗ hắn không xa, Lâm Vân Hiên cũng ngã xuống.
Đêm tối qua đi, sáng sớm đã đến.
Nắng sớm màu vàng nhạt sớm chiếu trên mặt sông, bốn phía cây rất xanh, đẹp giống như một bức tranh sơn thuỷ.
Cố Trường Quân mở mắt ra, giữa núi non trùng điệp mặt trời đỏ rực mọc lên, mặt sông cuộn sóng, mọi thứ giống y hệt ngày hôm qua.
Mặc dù chưa từ bỏ ý định, Cố Trường Quân cũng nhận rõ một điều.
A Vô biến mất rồi!
Nàng tự tiện xông vào cuộc sống của hắn, cuối cùng tự tiện rời đi.
Lệnh truy nã kia, thật ra chỉ là một thủ đoạn hắn ép A Vô về phủ, là hắn làm sai, là hắn đã ép A Vô tới tuyệt cảnh.
Cố Trường Quân giơ tay che đôi mắt lại, nước mắt chảy ra giữa những ngón tay, người đàn ông đỉnh thiên lập địa nam này đã khóc.
Cách đó không xa, Lâm Vân Hiên ôm bụng đi tới, tối hôm qua khi lặn xuống nước, đụng vào đá ngầm, bị thương.
“Cố Trường Quân, ngươi tốt nhất nên cầu nguyện A Vô không việc gì, nếu không ta sẽ không tha cho ngươi!”
Nói xong, Lâm Vân Hiên xoay người rời đi.
Cũng không biết qua bao lâu, Cố Trường Quân mới từ bờ sông rời đi.
Phía sau, nước sông như cũ chảy về
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tuong-tu-gui-noi-dau-miss-kim-tu/2759545/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.