Tuy nhiên, khi Tiêu Tử Ninh nghe được lời này, trên mặt lại tràn đầy vẻ vui mừng.
"Được!"
Trăm vạn đối với hắn mà nói chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
Bạch Tích Ngưng lạnh lùng nói: "Tôi sẽ không đòi tiền của anh, trong mắt anh, tôi là loại phụ nữ có thể mua được bằng tiền sao?"
Nếu không phải sợ cha mẹ và con cái bị tổn hại, thì cô cũng sẽ không nghĩ tới việc đi gặp Lý Hồng Ngạn, dù sao trăm vạn cũng là món nợ khổng lồ...
Đối với nhà họ bây giờ mà nói thì đó là một số tiền rất lớn.
Ai có thể ngờ tới Lý Hồng Ngạn lại là một kẻ cặn bã như vậy?
“Anh——” Tiêu Tử Ninh nói: “Ý anh không phải vậy.”
Xem ra nếu như hắn trực tiếp đưa một trăm vạn cho Bạch gia, thì Bạch Tích Ngưng sẽ không bao giờ nhận, hắn biết người phụ nữ này rất kiêu ngạo.
Nếu không, chỉ dựa vào Hạo Hạo và Đậu Đậu thôi thì cô sớm đã trở thành thiếu phu nhân của nhà họ Tiêu rồi.
"Còn nữa, đừng tùy tiện hứa hẹn với người khác, một trăm vạn, anh bây giờ có thể lấy ra được không?"
Giọng điệu của Bạch Tích Ngưng càng lạnh lùng hơn nữa.
"Cút đi..." Lâm Nguyệt Mai thẳng thừng mắng đuổi khách: "Trước khi gom đủ một trăm vạn thì không được phép bước vào cửa Bạch gia chúng tôi."
Tiêu Tử Ninh gật đầu, nhìn Bạch Tích Ngưng nói: “Anh làm như vậy không phải vì anh cho rằng em là loại phụ nữ có tiền có thể mua được, mà là vì anh không nỡ nhìn thấy em cực khổ, những năm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tuyet-the-long-soai/574252/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.