Tô Linh Sanh trừng mắt, chăm chăm nhìn Quý Phong Yên, cơ hồ trước mặt nàng không phải người, mà là quái vật,Quý Phong Yên đem ngọc bội thu vào bên hông, khóe môi treo lên nụ cười tùy ý như cũ, trong sự khiếp sợ của mọi người, nhẹ nhàng tiêu sái rời đi.
Thật lâu lúc sau, dưới sự nâng đỡ của Lôi Mân, run run rẩy rẩy từ dưới đất đứng lên, nghe nói, sau khi vừa đứng dậy, Tô Linh Sanh liền ngất đi rồi.
Bất với với sự tình xảy ra, Quý Phong Yên cũng không chút hứng thú.
Cầm trong tay hai khối khoáng thạch và khối ngọc bội, Quý Phong Yên tại mấy hiệu thuốc trong thành đi dạo một vòng, mua được không ít dược thảo, liền thong thả hồi phủ.
Vừa mới trở lại, Quý Phong Yên gấp không chờ nổi, đem đồ vật lấy ra.
Trên thực tế, Quý Phong Yên đối với giá trị của khoáng thạch và ngọc bội cũng không quá để tâm, nàng sở quan tâm, là những linh khí trên khoáng thạch và ngọc bội, linh khí này đối với việc tu luyện hồi phục nội đan của nàng nhất định có trợ giúp, đến nỗi giá trị khiến mọi người kinh hồn khiếp vía kia! nàng căn bản không rõ ràng lắm!Trong phương diện đổ thạch, Quý Phong Yên hoàn toàn chỉ là một người ngoài nghề, nếu để Tô Linh Sanh biết, phỏng chừng đang sống sờ sờ làm cho tức chết.
Quý Phong Yên trước đem U Mộng thạch với lượng linh khí ít nhất cầm ra, ngồi xếp bằng trên giường, tay cầm khối khoáng thạch, đem linh khí trên U Mộng thạch dẫn nhập vào đan điền, hai mắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tuyet-the-luyen-dan-su-hoan-kho-cuu-tieu-thu/1531752/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.