Dương Ân bị oan mà phải vào tù, trong lòng hắn đầy lửa giận và không cam lòng.
Hắn muốn rửa sạch tội danh, để mình được vô tội.
Mà tội của hắn cần phải dùng máu của người Man di rửa mới sạch.
Từ khi vào ngục tới nay, mới chưa tới một tháng, cuối cùng hắn cũng được đối kháng với những kẻ Man di, có thể cắt máu rửa oan rồi.
Khí thế của Dương Ân đạt tới đỉnh phong, hai tay mang khí kình xoay chuyển, bắn về phía tên Man di mặc một thân áo giáp.
Tên Man di này cầm một cây đao cực lớn, toàn thân có hai tầng huyền giáp sáng rực, nhìn những người đang xông tới, khinh thường nói: “Hê, lại có mấy con khỉ Đại Hạ không biết sống chết tới đây cho ta xẻ thịt”.
Trên người Dương Ân chỉ có một lớp thiền y chưa thành giáp, lực phòng ngực kém xa so với huyền giáp.
Tên người Man di liếc mắt đã biết hắn chỉ mới tới cảnh giới chiến sĩ, nên không thèm để hắn vào mắt.
Đao lớn mang theo vầng sáng như cầu vồng, cắt núi, xẻ sông.
Tên người Man di muốn bổ chết Dương Ân bằng một nhát, hoàn toàn không nương tay.
Dương Ân cũng không chút nể nang đối thủ.
Kình lực xoắn ốc ở hai tay sản sinh ra một cỗ nhu kình không tên, chặn phát đao đó.
Hai tay đan chéo, kéo lực của nhát chém này sang một bên, khiến một đao này không hề chạm vào một sợi lông tơ của hắn.
Nhưng kình lực mà lưỡi đao truyền tới khiến cánh tay hắn tê dại, đủ để thấy sự mạnh mẽ của sức
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tuyet-the-vo-than/843275/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.