Trả lời hắn chỉ có bóng tối im lìm.
Tĩnh mịch lại tiếp tục một đoạn thời gian thật dài, tiếng bước chân Shipley mới một lần nữa vang lên. Không biết là hắn thật sự tin rằng không có ai, hay là muốn dùng cách khác để thử.
Metatron không dám bám quá sát, chỉ thuận theo cước bộ của hắn chậm rãi đi xuống.
Soạt soạt.
Tiếng xích sắt át đi tiếng bước chân Shipley, có ánh lửa từ bên dưới thấu lên, thấp thoáng le lói.
Metatron cực cẩn thận đi theo, nhìn thấy Shipley đang mở một cánh cửa sắt bị xích khóa lại. Bên cạnh cánh cửa treo một ngọn đèn dầu, ánh sáng mong manh. Cửa sắt đen sì, bề mặt loang lổ vết gỉ vàng nâu, tựa hồ đã lâu không ai chạm tới.
Shipley đẩy cửa ra, nhanh chóng xoay người, một lần nữa khóa cửa lại. Khoảng cách giữa mở cửa cùng đóng cửa quá ngắn, Metatron căn bản không tài nào xuyên qua được.
Shipley khóa cửa xong, tiếp tục đi xuống dưới.
Metatron đứng trước cửa, nghĩ nghĩ, tháo xích sắt.
Sợi xích lần thứ hai phát ra tiếng động. Hắn đẩy cửa, chậm rãi theo sau.
Shipley đứng đợi cách đó không xa. Ngữ khí hắn càng thêm cứng rắn hơn so với ban nãy, “Ngươi là ai?”
Metatron dừng bước, dùng trầm mặc đáp lời.
“Ta có thể cảm giác được vị trí của linh hồn ngươi.” Shipley nói.
Lúc hắn hỏi “Ngươi là ai” lần đầu tiên, Metatron đã đoán ra, đặc biệt là hắn đồng thời cảm thấy linh hồn bị đối phương thăm dò một trận. Đây chính là nguyên nhân hắn táo bạo mở cánh cửa sắt, kết giới tàng hình chỉ có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/u-linh-gioi/459202/chuong-18-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.