🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Tuyên Dụ thấy cửa nhà bị mở rộng, khóa cửa đã bị phá, trong phòng là một màu đen kịt, suýt nữa cô đã ngã khụy xuống, không biết điều gì đang chờ đợi mình.

 

“Tả Ninh. . . . . .”

Tuyên Dụ chạy chậm vào nhà, mới vừa bước tới bậc thang nhỏ ở lối vào, cô đã dẫm phải bình hoa vỡ tan tành, lòng nóng như lửa đốt, cô lại hét lên một tiếng nữa.

Phòng ăn có động tĩnh, Tuyên Dụ nhìn lại, thì Trần Tả Ninh đã đứng thẳng, cả người như người vô hồn.

“Tả Ninh, em không sao chứ?” Tuyên Dụ vội bước về phía trước.

Trần Tả Ninh nhàn nhạt mở miệng: “Bẩn lắm, chị đừng tới đây.”

Trên mặt đất đầy thứ chất lỏng khó hình dung, Tuyên Dụ bật đèn, mới thấy rõ là một vũng máu nhỏ, cô bị dọa đến run chân.

“Em bị thương à? Bị thương ở đâu?” Tuyên Dụ không quan tâm tới việc có bẩn hay không, cô đi đến bên Trần Tả Ninh, kéo em gái qua để kiểm tra.

Trần Tả Ninh lùi về sau nửa bước: “Không phải máu của em.”

Tuyên Dụ nhìn thấy trên bàn có một con dao, Trần Tả Ninh cũng nhìn theo tầm mắt của cô, tiến lên hai bước cầm lấy con dao, trên ống tay áo có một vết máu, lúc này cô mới phát hiện tóc của em gái đang xõa tung hỗn loạn, áo sơmi bị đứt hai nút, trên cổ còn có những vết cước rõ ràng như dây gai cào vào.

“Bọn họ đã làm gì em?” Tuyên Dụ nắm lấy cổ tay Trần Tả Ninh, chỉ sợ mình khó mà tiếp nhận được sự việc.

Trần Tả Ninh xoay cổ tay, vỗ nhẹ lên mu  bàn tay Tuyên Dụ, tâm trạng vẫn không có gì thay đổi: “Không có gì xảy ra cả, em vẫn ổn, chút nữa rồi nói, em đi dọn dẹp trước đã.”

“Báo cảnh sát!” Tuyên Dụ xoay người đi tìm điện thoại.

Trần Tả Ninh gọi cô lại: “Bọn họ bị thương nghiêm trọng hơn em, đừng báo cảnh sát.”

Con dao ma sát với mặt bàn tạo ra âm thanh chói tai, sự chú ý của Tuyên Dụ bị nó hấp dẫn, cô nghiêng người nhìn lại.

Động tác cầm dao của Trần Tả Ninh vẫn rất ổn, năm ngón tay mảnh khảnh không có chút run rẩy nào, rất bình tĩnh mà rửa sạch rồi đặt vào trong ống đựng dao, sau đó cô ấy quét sạch sàn nhà hỗn loạn, ngoại trừ một số đồ thủy tinh bị vỡ không thể khôi phục nguyên trạng, thì những thứ khác đều trở về vị trí cũ, dường như ở đây chưa từng xảy ra chuyện gì.

Quá mức bình tĩnh tự kiềm chế của Trần Tả Ninh như vậy khiến cho Tuyên Dụ trong lòng sợ hãi, cô không khỏi nghĩ, đối phương thật sự bị thương rất nặng, những lời này không phải là giả.

Tuyên Dụ đi tìm hòm thuốc mang tới trước, rồi sẽ liên lạc cho thợ tới sửa cửa khóa, e là chủ cho thuê nhà cũng sẽ biết có người ngoài xâm nhập, ngày mai cô phải gọi điện thoại nói rõ tình huống mới được.

Trần Tả Ninh thay quần áo xong thì từ phòng ngủ đi ra, Tuyên Dụ ép cô ấy ngồi lên ghế sofa: “Nghiêng đầu, chị bôi thuốc cho em.”

Thời khắc này Trần Tả Ninh đã thu lại sự lạnh lùng vô thức phát ra khi nãy, lại trở về là cô em gái ngoan ngoãn trước mặt chị gái mình, nghiêng đầu phối hợp với cô.

Tuyên Dụ xích lại gần mới thấy rõ vết thương của em gái, cô nhìn mà đau lòng, còn có vài chỗ bị rách da, máu ứa ra, khiến cô chà xát lại xoa liên tục.

Khi gặp phải cồn sát trùng, Trần Tả Ninh nhíu mày, vô ý thức muốn trốn.

“Đợi lát nữa sẽ cầm được máu, không cần bôi thuốc đâu.” Trần Tả Ninh không để vết thương nhỏ này trong lòng.

Tuyên Dụ ngăn cô lại: “Đừng nhúc nhích!”

“Chị, đau.” Trần Tả Ninh khẽ nói.

Trong lòng Tuyên Dụ vô cùng xót xa, cô nhẹ tay hơn: “Kiên nhẫn một chút, da của em rất dễ để lại vết, phải bôi thuốc cho cẩn thận.”

Từ cổ tới gần xương quai xanh có vài dấu vết mập mờ, Tuyên Dụ không hỏi nhiều, Trần Tả Ninh nói không phải do kẻ gian đột nhập gây ra, cô liền tin.

Trần Tả Ninh nhịn cảm giác đau buốt xuống, để Tuyên Dụ bôi thuốc.

“Những người đó là ai? Có thấy rõ ràng không?” Tuyên Dụ hỏi.

Trần Tả Ninh im miệng trong phút chốc, sau đó không vui nói: “Là họ hàng bên phía Tuyên Tín Thụy.”

Kể từ khi cả nhà bọn họ tới định cư ở thị trấn nơi bà ngoại sinh sống, Trần Tả Ninh đã không gọi ông ta là bố, ở trước mặt ông ta cũng gọi thẳng tên.

Ngày bố hạ táng, cô ấy cũng không rơi một giọt nước mắt, bà ngoại đã từng hỏi cô ấy, sau này sẽ không còn bố nữa rồi, có phải rất buồn hay không. Trần Tả Ninh vẫn luôn lạnh nhạt lý trí, dùng thái độ lãnh đạm như chuyện không hề liên quan đến cô ấy, hàng xóm đều cho rằng cô ấy có lòng dạ sắt đá.

Không biết Tuyên Dụ nghĩ về cô ấy thế nào.

‘Bọn họ tới làm gì?” Sắc mặt Tuyên Dụ không hề sợ hãi, tâm trạng hơi nặng hơn một chút.

Trần Tả Ninh: “Tuyên Tín Phàm muốn chúng ta nhận tổ quy tông.”

 

“Không phải đã từ chối bọn họ rồi à?” Tuyên Dụ tức giận đến mức không chú ý tới lực trên tay, hơi dùng sức khiến Trần Tả Ninh hít sâu một hơi, cô nhấc miếng bông gòn ra, ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, chị quá kích động.”

“Không sao.” Trần Tả Ninh chỉnh lại cổ áo, nói: “Con ông ta muốn cưới vợ, thiếu tiền làm lễ hỏi cưới, nghe nói chúng ta đã bán căn nhà ở thị trấn, nến mới muốn lấy khoản tiền kia đi. Còn nói trước kia là do bà ngoại cứ cố chấp, chứ thực ra bọn họ cũng rất muốn giúp bố. Em không khống chế được cảm xúc, đã động thủ với bọn họ.”

“Đây là di sản bà ngoại để lại cho chúng ta, liên quan gì đến bọn họ?” Tuyên Dụ tức giận bất bình nói, “Trước khi bố xảy ra chuyện, lễ tết bố luôn tặng quà nịnh bợ bọn họ, còn giới thiệu công việc cho em vợ của ông ta. Sau khi xảy ra chuyện, bà nội cắt đứt quan hệ mẹ con với bố, họ hàng cũng đâu có bằng lòng giúp đỡ chúng ta, khoảng thời gian khó khăn nhất đều do mẹ và bà ngoại cố gắng chống đỡ. Bây giờ thấy có thể được lợi, liền vội vàng tới cửa nhận người thân, toàn bộ sai lầm đều đẩy lên người bà ngoại, một người đã chết như bà họ còn không để yên, mấy người này đúng là không biết xấu hổ!”

Trần Tả Ninh dựa vào ghế sofa, ánh mắt tối sầm: “Chị, những người này không thể dùng tam quan bình thường để đối xử với họ được đâu, lòng tham là không có giới hạn.”

Tuyên Dụ quá tức giận, cảm xúc đột nhiên tăng vọt dẫn đến đầu óc choáng váng, thái dương đau nhói từng cơn.

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Thợ sửa khóa đến rồi, em đi xem một chút, chị đi tắm trước đi, đã đi lại mệt mỏi cả ngày rồi.” Trần Tả Ninh đứng dậy đi tới cửa ra vào.

Tuyên Dụ trở về phòng tắm rửa trước rồi nấu cơm, đoán là Trần Tả Ninh cũng chưa ăn gì cả ngày rồi.

Trần Tả Ninh đứng dựa ở lối vào nhìn thợ sửa khóa, cô ấy lấy điện thoại di động từ trong túi ra, mở wechat, vuốt vài lần, tìm được liên hệ có ghi chú “H”, nhấp vào để xem lại lịch sử trò chuyện từ tuần trước vài lần, chỉ có ba câu.

Cô ấy:【Hôm nay bận lắm không?】

H:【Xin lỗi, đang công tác ở Trùng Đô.】

Cô ấy:【Ừm, anh bận thì cứ làm việc đi.】

Trần Tả Ninh vuốt lên trên, hầu hết đều là những đối thoại tương tự.

Tính cô ấy không thích nói nhiều, Quý Hành lại không hiểu cách nói chuyện, nên bọn họ chỉ thỉnh thoảng nói chuyện trực tiếp vài tiếng đồng hồ.

Chạm mở khung nhập liệu, gõ xuống một dòng chữ.

Trần Tả Ninh:【Mấy thứ em để ở nhà anh đều vứt hết đi.】

Không hề dừng lại, ngón cái lướt tới góc phải rồi nhấn gửi đi.

“Cô gái à, ổ khóa nhà cô đã hỏng cả rồi, phải thay mới toàn bộ đấy.” Sau khi kiểm tra xong, thợ sửa khóa nói với cô ấy.

Trần Tả Ninh nói: “Anh cứ trực tiếp đổi thành khóa mật mã đi.”

“Cô đã nói chuyện với chủ cho thuê chưa?” Thợ sửa khóa hỏi thêm, lo lắng sau khi đổi xong thì chủ cho thuê nhà lại không hài lòng, và anh ấy sẽ gặp rắc rối.

Trần Tả Ninh: “Anh chờ một chút, tôi gọi điện thoại cho chủ thuê nhà.”

Lúc này màn hình đồng thời nhảy ra thông báo có tin nhắn mới, Trần Tả Ninh thấy hơi bất ngờ, không nghĩ tới lần này anh ấy lại trả lời nhanh tới vậy.

Cô ấy ấn mở ra xem.

H:【Ý gì vậy?】

Trần Tả Ninh bỗng nhiên không muốn trả lời anh ấy nhanh như vậy, cô quay lại màn hình nền, gọi điện cho chủ thuê nhà trước.

Cô ấy nói đại khái chuyện gì đã xảy ra, cũng không nói là do họ hàng trong nhà tới làm loạn, mà chỉ nói là có người đột nhập vào nhà làm hỏng ổ khóa, chủ cho thuê nhà lo lắng an toàn của hai chị em, nên cũng không hỏi nhiều liền đồng ý đổi khóa, để thợ nhanh chóng thay.

Trần Tả Ninh cúp điện thoại, thợ sửa khóa ở bên cạnh cũng đã nghe thấy, mở hộp đồ nghề hỏi cô ấy muốn thay loại nào.

Quý Hành gọi điện thoại tới, Trần Tả Ninh ấn nút giảm âm lượng, chuyển sang chế độ yên lặng, tập trung nghe thợ sửa khóa giới thiệu về giá các loại khóa.

Sau khi tiễn thợ sửa khóa đi, Trần Tả Ninh dựa cạnh cửa, trả lời tin nhắn.

Trần Tả Ninh:【Theo nghĩa đen.】

H:【Em muốn đổi cái mới à?】

Trần Tả Ninh:【Sau này em sẽ không làm phiền anh nữa.】

Trần Tả Ninh lại gửi thêm một tin nhắn khác, giọng điệu xa cách.

【Thời gian này cảm ơn giáo sư Quý đã chiếu cố em, làm phiền anh rồi.】

Quý Hành không tiếp tục lập tức trả lời nữa, Trần Tả Ninh cho là như vậy đã kết thúc rồi, thì anh lại gửi tới một tin nhắn hỏi:【Có thể cho anh biết lý do không?】

Trần Tả Ninh thầm cười trong lòng, Quý Hành vẫn rất thân sĩ, nếu vẫn không nhận được câu trả lời, e là trong lòng anh ấy sẽ rất buồn bực, anh ấy còn gửi tin nhắn để hỏi, lòng tự trọng của cô ấy được thỏa mãn.

Trần Tả Ninh:【Em đã suy nghĩ nghiêm túc những lời anh nói, em chỉ là ỷ lại anh vì thời gian trưởng thành thiếu đi sự quan tâm của người lớn là nam giới trong nhà, trong lòng mới sinh ra cảm giác thiếu hụt, nên mới ưa thích sự quan tâm của những người khác giới lớn tuổi, em đã nhìn thẳng vào vấn đề rồi. Chị gái em và anh Yến đã ở bên nhau, có anh ấy ở đây, chị gái em rất vui vẻ, và em cũng vui vẻ theo, rất tốt.】

Quý Hành đọc xong đoạn tin nhắn của Trần Tả Ninh, phản ứng đầu tiên là trong nhà cô ấy đã có người lớn là nam giới chăm sóc, nên mới không cần phải tìm kiếm để bù đắp tình cảm thiếu hụt ở bên ngoài nữa sao?

Trần Tả Ninh còn nói:【Nếu cảm thấy bị làm phiền, anh có thể xóa liên lạc của em đi.】

Quý Hành muốn phản bác lại hai câu, nhưng những lời này cũng là do chính mình thường xuyên nói với cô ấy, tựa như tự tát lên mặt mình vậy, đau rát, lại bất lực không thể phản bác.

Trần Tả Ninh đóng wechat, gọi Tuyên Dụ tới lấy vân tay.

“Sao lại đổi thành khóa mật mã rồi?” Tuyên Dụ xoa tay, muốn hỏi cô ấy có đắt hay không, nhưng lại cảm thấy thay khóa mới cũng an toàn hơn, nên liền không hỏi nữa.

Trần Tả Ninh nói: “Tiện nên thay luôn, hôm nào quên đem theo chìa khóa, thì dùng mật khẩu cũng được. Lúc nào mấy người anh Yến tới, cũng lấy vân tay cho anh ấy đi, em dạy chị.”

“Anh ấy?” Tuyên Dụ lúc này mới nhớ ra từ lúc xuống máy bay, cô vẫn chưa nhắn cho anh báo bình an, vội vàng nói: “Chị đi nhắn tin đã.”

Điện thoại di động bị úp ngược trên bàn trà đã sớm hết pin, Tuyên Dụ nhanh chóng cắm sạc, trong lúc đợi khởi động máy thì cô quay lại lấy vân tay.

“Mặc kệ anh ấy đi.” Tuyên Dụ cười nói, “Đây là nhà chúng ta.”

Trần Tả Ninh nhìn chằm chằm Tuyên Dụ mấy giây, sau đó tiến lên ôm cô, vùi đầu vào bả vai chị gái, giống như hồi nhỏ vì ấm ức mà muốn ôm một cái.

Tuyên Dụ ôm lấy cô ấy, cô cho rằng em gái là sợ hãi vì chuyện ngày hôm nay, nên dịu dàng an ủi: “Không sao đâu.”

Trần Tả Ninh cảm thấy chị gái thật tốt, đời này cô ấy chỉ cần có chị gái là được rồi, những thứ khác có thể không cần, cũng không muốn.

Chuông điện thoại di động cắt ngang không khí tình cảm giữa hai chị em.

Tuyên Dụ cầm điện thoại về phòng nghe, sau khi thì kết nối lập tức giải thích: “Ngại quá, sau khi về nhà bận quá, điện thoại lại hết pin, nên không nhận được tin nhắn của anh.”

Cô nghe được rõ ràng tiếng Úc Văn Yến nhẹ nhàng thở ra: “Anh còn tưởng em xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”

Tuyên Dụ nhớ lại tình huống lộn xộn bẩn thỉu trong phòng khách, cụp mắt: “Không có việc gì, em chỉ dọn dẹp nhà cửa với Tả Ninh, nhất thời quên mất thôi.”

“Không có việc gì là được rồi, đêm nay nghỉ ngơi thật tốt.” Úc Văn Yến ở bên kia có người gọi anh.

Tuyên Dụ hiểu ý nên muốn tắt điện thoại, cô hỏi: “Anh. . . . . . khi nào trở về?”

“Nhớ anh à?” Úc Văn Yến lưu manh cười hỏi, Tuyên Dụ nhất định sẽ mắng anh hai câu, nhưng anh vẫn thích trêu chọc cô.

Ngoài ý muốn, Tuyên Dụ thừa nhận: “Ừm, nhớ anh.”

Lần này đổi thành Úc Văn Yến ngây người, đồng nghiệp sau lưng lại gọi anh lần nữa, anh dùng tốc độ nhanh nhất nói: “Anh đi tìm ngày đại sứ nói chuyện, cuối tuần sẽ trở về.”

Tuyên Dụ: “Ừhm, giữ an toàn.”

Cúp điện thoại, Tuyên Dụ nhìn bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ, trong lòng có chuyện muốn nói với anh, nhưng lại sợ vướng tay vướng chân anh. Chuyến đi tới Luchen Linia lần này, cô đã có dũng khí để đối mặt với bà ngoại và gia đình bên ngoại của anh, nhưng chỉ duy nhất họ hàng trong nhà, khiến cô nhất thời làm mất hết dũng khí.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Trần Tả Ninh gõ cửa phòng Tuyên Dụ, trong ngực ôm một cái gối, hỏi cô: “Chị, đêm nay ngủ cùng chị có được không?”

“Được.” Tuyên Dụ gấp lại tài liệu công việc, đi tới đón lấy cái gối, nhường vị trí phía trong cho em gái.

Tuyên Dụ tắm xong trở về, Trần Tả Ninh đã ở trên giường đọc phân tích bệnh lý, tay giơ lên, hẳn là đang mô phỏng động tác khi giải phẫu.

“Hiếm khi được nghỉ, em đừng học nhiều như vậy.” Tuyên Dụ lấy đi sách của cô ấy, đặt trên đầu giường.

Trần Tả Ninh ngoan ngoãn chui vào trong chăn, chỉ để lộ ra nửa gương mặt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tuyên Dụ.

Tuyên Dụ ngủ thiếp bên cạnh.

Vài phút đồng hồ sau, tay chân Trần Tả Ninh đã quấn lên người Tuyên Dụ, tựa ở đầu cô.

“Sao lại không khác gì trước kia vậy.” khiến Tuyên Dụ nhịn không được cười ra tiếng hỏi.

Đừng nhìn vẻ ngoài lạnh lùng của Trần Tả Ninh, thực ra cô ấy là một chú mèo con dính người.

“Ngủ như thế này mới thoải mái.” Trần Tả Ninh cảm thấy ôm chị ngủ khiến cô ấy thấy thoải mái hơn.

“Ngủ đi.” Tuyên Dụ đặt tay sau lưng cô ấy, nhẹ nhàng vỗ vỗ.

Trong một tuần, mỗi ngày Tuyên Dụ đều đúng giờ về nhà, chỉ sợ những người họ hàng hút máu kia lại tới làm loạn, không yên tâm để Trần Tả Ninh ở nhà một mình.

Trần Tả Ninh cũng ngủ ở phòng của Tuyên Dụ không rời đi, ở bệnh viện bận rộn khiến cô ấy không có thời gian suy nghĩ chuyện khác, về nhà khi chỉ có một mình thì cô ấy lại không thể lý giải khi bản thân cứ suy nghĩ đến Quý Hành, nhưng cầm lên được thì buông xuống được, cô ấy cố gắng cưỡng ép chính mình không thèm suy nghĩ đến nữa.

Tối thứ Bảy.

Trần Tả Ninh không cảm thấy buồn ngủ, vô cùng tỉnh táo, cô ấy quay người đối mặt với Tuyên Dụ, đột nhiên hỏi: “Chị không ghét Tuyên Tín Thụy và họ hàng của ông ta sao?”

“Ghét chứ, sao lại không ghét.” Tuyên Dụ khẽ than thở, “Nhưng đã qua một tuần rồi, bọn họ chắc chắn sẽ không quay lại gây chuyện, em đừng suy nghĩ nhiều.”

Tuyên Dụ đoán bọn họ thật sự bị Trần Tả Ninh dọa sợ nên sẽ không tìm tới nữa, ai dám nghĩ tới một cô gái gầy gò yếu ớt khi cầm dao tự vệ lại không hề run tay như thế, còn phải cảm tạ nghề nghiệp của Trần Tả Ninh nữa.

Trần Tả Ninh nhìn chằm chằm Tuyên Dụ một lúc, nói: “Nhìn chị như thể đã buông xuống được vậy.”

“Vẫn phải sống mà, chị phải chấp nhận, phải buông xuống.” Từ rất lâu rồi, Tuyên Dụ vẫn cứ suy nghĩ như vậy, “Nhưng nó cũng không thể hiện trong lòng chị đã vượt qua được.”

Ánh mắt Trần Tả Ninh đã trĩu xuống, chị gái đã thay cô ấy chống đỡ rất nhiều, khi cô đã đón nhận mọi chuyện xảy ra để có thể nuôi sống một gia đình nhỏ, nhưng thực ra trong lòng vẫn có nút thắt nhỏ.

Tuyên Dụ nói: “Em đừng miễn cưỡng chính mình giống chị, em có thể đem tất cả phẫn nộ, chán ghét và ác ý đều bày tỏ ra hết, những chuyện khác để chị làm là được rồi, trong nhà dù sao cũng phải có người thể hiện sự không hài lòng chứ.”

“Dạ. . . . . . Trần Tả Ninh tự nghĩ chuyện bản thân sẽ không đi làm phiền Quý Hành nữa là đúng đắn, vốn dĩ cuộc sống của bản thân đã rối loạn, không nên đi làm phiền người khác.

Đêm khuya, Tuyên Dụ không biết có phải đã bị ảnh hưởng hay không, mà cô lại mơ tới đoạn quá khứ cả đời này cô không muốn nhớ lại nhất.

Sau khi tốt nghiệp một năm, mẹ gặp tai nạn xe cộ ngoài ý muốn rồi qua đời, sức khỏe của bà ngoại càng ngày càng tồi tệ hơn trước, cô từ bỏ kỳ thi nghiên cứu sinh để về nhà, tìm một công việc ngoài biên chế ở thị trấn, ban ngày đi làm, ban đêm ở trên làm công việc phiên dịch online, còn phải dành thời gian chuẩn bị thi nghiên cứu sinh.

Có lẽ cô đã điên rồi, tình huống trong nhà tồi tệ đến thế, vậy mà cô vẫn có suy nghĩ muốn học nghiên cứu sinh. Nhưng mỗi đêm khuya mệt mỏi thì cô sẽ lại nhớ tới những gì Úc Văn Yến đã nói, nâng cao trình độ học của mình là cố gắng trau dồi vốn liếng cho bản thân, thầm nghĩ kiên trì thêm một thời gian nữa, kỳ thi nghiên cứu sinh năm ngoái đã bỏ lỡ, năm nay bằng mọi giá cô muốn thử một lần.

Nhưng ông trời lại không chiều lòng người, bà ngoại vẫn không kiên trì được qua hết năm, đã ra đi.

Trần Tả Ninh túc trực bên linh cữu cùng cô cả đêm đó đã nói: “Chị, nếu không thì em tìm một công việc, không đi học nữa.”

Tuyên Dụ lập tức gạt bỏ ý nghĩ của em gái.

Trần Tả Ninh nói: “Học phí em có thể vay ở quỹ khuyến học, nhưng sinh hoạt phí thì ở đâu ra? Chị mới có hơn 20 tuổi, tại sao lại phải gánh trách nhiệm nuôi em.”

“Bởi vì chị đã tốt nghiệp rồi, hơn nữa nửa năm qua cũng là chị kiếm tiền nuôi gia đình, chăm sóc bà ngoại, tại sao lại không thể?” Tuyên Dụ đứng dậy, không để ý đến hai chân đã tê cứng vì quỳ lâu, quay về phòng cầm ra hai tấm thẻ, đưa một tấm trong đó cho cô ấy, “Cầm đi, về sau mỗi tháng chị sẽ chuyển cho em sinh hoạt phí.”

Trần Tả Ninh nhìn tấm thẻ bị Tuyển Dụ mạnh mẽ nhét vào trong lồng ng.ực mình, không cử động, tấm thẻ này là chị gái đã tiết kiệm từ lâu, cô ấy biết trong lòng chị gái có một người không thể quên, muốn đi gặp anh, nên đã lặng lẽ tiết kiệm chi phí.

Trước khi bà ngoại đi đã giao cho chị, sau khi bà ấy mất thì sẽ bán nhà, sau đó cùng chị tới Kinh Bắc định cư, chị em chúng ta sẽ sống trong một căn phòng ở thành phố, nếu không chúng ta sẽ luôn lo lắng cho đối phương.” Tuyên Dụ cười nhạt nói, “Chị vẫn muốn làm công việc liên quan đến phiên dịch trong tương lai, đến Kinh Bắc thì mới có nhiều cơ hội, lúc đó cuộc sống của chúng ta sẽ càng lúc càng tốt hơn, em yên tâm đi!”

Trần Tả Ninh vẫn không chịu cầm tấm thẻ kia, Tuyên Dụ nhìn ra tâm tư của em gái, đành đưa thêm một tấm thẻ nữa cho cô ấy: “Cầm đi, chúng ta chỉ có thể kiên cường hơn, thì cuộc sống mới có thể tốt lên được.”

Trần Tả Ninh khóc không thành tiếng, Tuyên Dụ ôm lấy, vỗ lưng an ủi em gái.

Thật lâu sau, ngọn nến đỏ ở linh đường sắp cháy hết, Trần Tả Ninh mới lau khô nước mắt, nhét tấm thẻ còn lại vào tay Tuyên Dụ, nói: “Chị có chỗ muốn đi.”

“Còn thiếu một nửa số tiền,” Tuyên Dụ đã từ bỏ đi suy nghĩ xa xỉ ấy, khẽ lắc đầu: “Không đi nữa.”

“Đi!” Trần Tả Ninh kiên định nói, “Chị, có rất nhiều chuyện phiền lòng, ít nhất phải làm được một chuyện.”

Cuối cùng, trước khi rời khỏi quê hương, Tuyên Dụ vẫn không đi, cô lo liệu xong hậu sự cho bà ngoại thì nhà họ Tuyên lại tới cửa gây chuyện, khiến cô cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần. Lúc đó chỉ đành tự an ủi mình đã bỏ lỡ kỳ thi nghiên cứu hai lần rồi, chứng tỏ bản thân và lý tưởng không có duyên, từ bỏ mơ mộng, sống một cuộc sống thực tế.

Ngoài ra cô đã từ bỏ một chuyện, từ bỏ thêm một chuyện nữa thì không phải không thể.

Tuyên Dụ tỉnh dậy với tâm trạng buồn rầu và mất mát, cũng cảm nhận được sự tồn tại Trần Tả Ninh ở bên cạnh, lúc ấy mới từ giấc mơ tỉnh lại.

Cô lấy điện thoại rồi mặc áo khoác, đi ra ban công.

Có tin nhắn của Úc Văn Yến trong điện thoại.

Đồng hồ ở màn hình chính hiện rõ ở Luchen Linia là 17:52 giờ địa phương, nghĩ rằng lúc này anh đã tan làm, cô mang theo tâm lý thử bấm gọi wechat.

Sau 10 giây ngắn ngủi thì Úc Văn Yến đã nghe máy.

“A Dụ, là anh.” Giọng nói của anh mang theo ý cười.

Không hiểu sao, khi Tuyên Dụ nghe được lại rất muốn khóc.

“Anh tan làm chưa?” Tuyên Dụ lặng lẽ lau đi nước mắt vừa rơi xuống, giả vờ giọng điệu rất thoải mái.

Úc Văn Yến phát hiện có điều gì đó không đúng, nhìn thời gian: “Em mới thức dậy sao?”

“Ừhm, vừa thức dậy liền muốn gọi điện thoại cho anh.” Tuyên Dụ tựa vào cửa nói hùa theo ý anh.

Giọng nói Úc Văn Yến trở nên dịu dàng hơn: “Gặp ác mộng à?”

Tuyên Dụ nặng nề mà ‘Ừhm’ một tiếng.

“Mơ thấy điều gì sao?”

“Mơ thấy. . . . . . chuyện đặc biệt không vui, trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng em không thể nói rằng mình không kiềm chế được. Em không biết nói với ai, chỉ muốn gặp anh.” Nước mắt Tuyên Dụ rơi xuống điên cuồng, lấy bàn tay lau đi, cố gắng kìm chế không bật ra tiếng nức nở.

 

Úc Văn Yến cau mày: “A Dụ, đừng khóc.”

Tuyên Dụ khịt mũi một cái: “Em không khóc. . . . . .”

“Xảy ra chuyện gì? Nói cho anh biết được không?” Anh hỏi vô cùng dịu dàng.

Rào cản trong lòng của Tuyên Dụ đã hoàn toàn tan vỡ, nức nở rồi hỏi anh: “Khi nào anh về, em rất nhớ anh.”

Úc Văn Yến mỉm cười: “Đừng khóc nhè ở ban công nữa.”

Tuyên Dụ bị dọa đến ngừng khóc.

Anh nói: “Đồ ngốc, xuống lầu.”

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.