“Nơi này không có thích khách, các ngươi.........a~ mau đi chỗ khác tìm.....a~”.
Bên trong vang lên tiếng rêи ɾỉ đứt quãng, thống lĩnh cấm vệ quân cảm thấy vô cùng khó xử, nhưng nghĩ đến vẻ mặt phẫn nộ của hoàng đế, hắn liền da mặt dày tiếp tục gõ cửa.
“Nhϊếp Chính Vương, ngài có thể châm chước hay không.....”
“A~, Vương gia, mạnh thêm một chút! Đừng dừng lại....”
Mọi người nghe được tiếng kêu rên của nàng, lập tức đỏ mặt lên.
Trong phòng, gân xanh ở cổ Nam Huyền giật giật như muốn bùng nổ, hắn hận bản thân không thể ngay lập tức che kín miệng nàng lại.
“Bạch Tô, câm miệng!”.
Nãy giờ nàng nói đều là cái gì vậy?
Loại khó mở miệng này, tại sao lại có thể từ miệng nàng nhảy ra vậy, nàng không cảm thấy thẹn sao?
Bạch Tô bị hắn quát như vậy, cảm thấy ý tốt của mình bị ném cho chó ăn.
Nàng làm vậy là vì ai?
Còn không phải tất cả là vì hắn!
Nếu như vậy.....
“A! Vương gia, ngươi nhanh như thế liền xong rồi sao? Ta còn chưa tận hứng.....”
Nghe thanh âm kiều mị nhưng bất mãn của Bạch Tô từ bên trong truyền ra, ngoài cửa các thị vệ liếc nhau, đồng loạt mở to hai mắt nhìn, trong mắt vừa có sợ hãi vừa có không thể tin được.
Bọn họ hình như đã nghe được chuyện gì đó bí mật mà không nên biết!
Có thể bị diệt khẩu hay không?
Nam Huyền bởi vì bị thương mà nằm ở trên giường không thể nhúc nhích, nghe Bạch Tô nói vậy cảm giác tức giận đến mức tim gan phổi thận đều cảm thấy đau.
Hắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vai-phan-dien-ta-nuoi-hom-nay-rat-ngoan/1113870/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.