Trần Lâm dâng thư của Thái thú Tuyền Châu lên ngay khi ta và Vi Tử Khải mới bước vào trong lều trại. Ta hoài nghi nãy giờ, không biết thư đến có chuyện gì khẩn cấp mà Vi Tử Khải vừa nghe đã vội vàng để chiến trường lại cho Hoắc tướng để trở về.
Hắn mở tờ giấy Tuyên lờ mờ chỉ thấy vài chữ trên đó, sắc mặt nặng nề, chân mày cau lại thở dài. Không đợi ta hỏi đã lên tiếng nói:
"Quân lương cạn kiệt, không thể điều động thêm."
Ta thấy tim mình hẫng đi một nhịp, năm nay Tuyền Châu hạn hán nặng, trời không có lấy một giọt mưa. Bình Giang cũng chẳng khá hơn, vỡ đê rồi tới thiên tai, lúa thóc cống nạp vào cung ít hẳn, phải dùng lúa mạch ở Thiệu quận thay thế. Nay chiến tranh, lấy đâu ra gạo nuôi mấy chục vạn quân bây giờ.
"Vẫn chưa ai biết tin này hết ư?" Ta chỉ sợ vừa mới thắng trận, lòng quân mà dao động thì...
"Vẫn chưa, Bùi tướng và Hoắc tướng cũng chưa biết." Hắn chống tay đỡ trán, tràn đầy thất vọng trả lời.
Ta đảo mắt, bắt gặp tấm bản đồ da thuộc trải rộng trên bàn, chỗ cắm cờ đỏ là nơi quân Phù đóng trại, cách đó không xa là núi Thanh Nhai nằm kế bờ sông Vụ. Sườn núi đó, ngày trước có dân du mục hay sinh sống, di chuyển nhiều tạo nên đường đi khá phẳng, có điều đường hẹp lại quanh co, sau khi bọn họ chuyển chỗ ở thì cũng chẳng có mấy ai ngang qua nữa.
Càng nhìn, ta càng thấy hình như mình đã bỏ sót điều gì đó, đường bằng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/van-dam-hoa-dao-trong-mua-ha/29547/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.