Thay quần áo xong, cô đẩy cửa phòng thử đồ ra nhưng vẫn còn chút do dự.
Cô chưa từng mặc quần áo đắt tiền như vậy, cũng chưa từng mặc quần áo mới tinh như thế. Từ nhỏ đến lớn đều là quần áo cũ của mấy chị họ không dùng nữa đưa cho cô, một chiếc áo khoác dày mặc mấy năm.
Đặc biệt là sau khi cơ thể cô phát triển xong ở cấp hai và cấp ba, kích cỡ quần áo cũng ổn định, cô lại quanh năm suy dinh dưỡng nên dáng người mảnh khảnh.
Sau khi mẹ cô rời đi, lần duy nhất mua quần áo mới vẫn là sau khi vào đại học lần này.
Mùa đông ở Bắc Thành lạnh khô hơn nhiều so với miền Nam. Những chiếc áo khoác cũ đó thật sự không chống chọi được với mùa đông lạnh giá ở Bắc Thành. Sau khi vào đông cô rất nhanh đã bị cảm, bị sốt một lần, không thể không lên mạng lựa chọn mãi mới mua một chiếc áo khoác lông vũ với giá mấy trăm tệ, đó đã là khoản chi tiêu khiến cô rất xót tiền.
Lần làm thêm kỳ nghỉ đông này, cũng là nghĩ kiếm chút tiền mua quần áo mới, mùa đông ở Bắc Thành còn rất dài mới kết thúc.
Nhưng trong dự tính của cô, quần áo mới cũng chỉ có giá mấy trăm tệ, quần áo năm con số mặc trên người như dán đầy tiền giấy, đi một bước cũng lo tiền sẽ rơi xuống, mặc vào vừa khó chịu vừa lo lắng.
Đặc biệt là——
Rèm cửa bên ngoài phòng thử đồ vén lên.
Ánh đèn từ bên ngoài tràn vào.
Nhân viên bán hàng nhiệt tình
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ve-sau-mua-ha-lang-nghe-tuyet-tan/2776947/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.