Một lúc sau.
“Xin lỗi.”
“Cảm ơn em.”
Hai câu nói không đầu không đuôi, nhưng tôi hiểu.
“Xin lỗi”, có lẽ là vì chuyện Trần Mễ Lộ về nước, anh không thể đính hôn với tôi.
“Cảm ơn”, hẳn là cảm ơn ba năm chăm sóc và bầu bạn.
Sau một khoảng lặng dài, tôi nghe thấy chính mình trả lời.
“Không sao đâu, cậu Giang, tôi đã quên hết những chuyện trước đây rồi.”
Đầu dây bên kia không nói gì thêm, nhanh chóng cúp máy.
6.
Tôi đến nhà họ Giang cùng mẹ vào khoảng năm tám tuổi.
Năm đó, ba tôi vừa qua đời, bà nội lập tức đuổi tôi và mẹ ra khỏi nhà.
Mẹ đành phải dắt theo tôi đi khắp nơi tìm việc.
Mẹ không nói được, còn dắt theo một đứa bé, nên tìm việc không dễ.
Hai mẹ con rơi vào cảnh cùng đường, chỉ có thể ngủ dưới gầm cầu.
Nhưng dưới gầm cầu đầy rẫy những người lang thang bất hảo, đôi khi mẹ phải dẫn tôi ngủ trong nhà vệ sinh nữ ở ga tàu điện ngầm.
Có một lần, mẹ nhận được cơ hội phỏng vấn làm giúp việc ở khu biệt thự cao cấp.
Thế là bà ấy dẫn tôi bắt xe buýt, đổi xe mấy lần mới tới được nơi đó.
Chủ của căn biệt thự cao cấp đó chính là mẹ của Giang Hoài.
Bà ấy định tìm người giúp việc nấu ăn tương đối khá thông qua người môi giới, nhưng không ngờ người phỏng vấn lại không nói được, chỉ biết dùng ngôn ngữ ký hiệu, hơn nữa còn dắt theo một bé gái.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-an-lam-loan-loan/2384332/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.