Nếu như nói Phong Thủy là một môn học thì Bạch La La còn đang bi bô tập đánh vần ở nhà trẻ, Ngô Thôi Tam có vẻ đã lên trung học, đã học được một ít, hiểu được một ít đạo lý. Còn Lâm Trú Miên mà bọn họ đi theo, y tỏ ra là một học giả chuyên nghiệp trong ngành học này.
Hồ tiên sư túm lấy chân Lâm Trú Miên, gào khóc không ra hơi, khiến Bạch La La nhìn mà ngẩn người.
Hồ tiên sư nói: "Sư phụ à, tôi đợi ngài thật lâu lắm rồi..."
Dường như Lâm Trú Miên hơi đau đầu, y nói: "Đứng lên nói chuyện."
Hồ tiên sư vẫn không chịu, túm ống quần Lâm Trú Miên mà ch** n**c mắt.
Thấy vậy, Ngô Thôi Tam nóng nảy nói: "Sao người nhà họ Hồ các người lại không biết xấu hổ thế chứ? Đã mấy chục tuổi rồi, cậy già lên mặt! Tiên sinh nhận học trò, tất nhiên muốn người có tư chất tốt, có thiên phú. Ông khóc như vậy, chẳng lẽ tiên sinh lại vừa ý ông sao?"
Hồ tiên sư vô cùng không biết xấu hổ mà nói: "Ai cần cậu quan tâm."
Mặt Ngô Thôi Tam lúc xanh lúc tím, cậu ta cũng không ngờ tới Hồ tiên sư lại vô liêm sỉ đến vậy, cậy mình lớn tuổi, muốn dựa vào Lâm Trú Miên.
Bạch La La ở bên cạnh im lặng không nói.
Lâm Trú Miên nói: "Tôi không nhận nổi ông."
Hồ tiên sư còn muốn nói gì nữa, lại nghe Lâm Trú Miên nói: "La bàn Nghịch Thủy trong tay ông là do tổ tiên truyền lại sao?"
Hồ tiên sư gật đầu, có vẻ muốn nói lại thôi. Ông ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-hai-hoa-ma-phan-dau/2845374/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.